Ảnh hưởng của sự gắn bó tuổi thơ của một người tới cách họ hành xử với bạn tình khi trưởng thành


Lý thuyết này gợi ý rằng những gắn bó thời thơ ấu của một người, đặc biệt là với những người chăm sóc, sẽ ảnh hưởng đến cách họ cư xử với bạn đời của mình khi trưởng thành. Lý thuyết này bắt nguồn từ công trình của John Bowlby, giống như nhà phân tâm học Sigmund Freud, quan tâm đến việc những trải nghiệm thời thơ ấu ảnh hưởng đến cuộc sống sau này như thế nào. Theo ông, những trải nghiệm đầu đời của một đứa trẻ quyết định loại mối quan hệ mà đứa trẻ sẽ hình thành khi trưởng thành. Có nhiều nghiên cứu ủng hộ lý thuyết này, bao gồm các thí nghiệm của Harry Harlow với những con khỉ vàng vào những năm 1950 và 960. Kết quả nghiên cứu của ông đã chỉ ra rằng những con khỉ không nhận được sự chăm sóc yêu thương từ mẹ khi trưởng thành trở nên rụt rè hơn, ít chắc chắn hơn về cách cư xử với những con khỉ khác và ít có khả năng kết đôi hơn. hơn. Vào những năm 1970, Mary Ainsworth, dựa trên những thí nghiệm trước đó, đã quan sát sự tương tác giữa mẹ và bé qua gương một chiều. Cô ấy đi đến kết luận rằng những đứa trẻ có mẹ phản ứng nhanh chóng với nhu cầu của chúng đã phát triển cảm giác an toàn trong sự gắn bó của chúng, điều không có ở những đứa trẻ có mẹ ít nhạy cảm hơn. Cảm giác an toàn này, hoặc sự thiếu vắng nó, là nền tảng của các mối quan hệ và tuổi trưởng thành.

Leave a Comment