Bài văn quá sức tưởng tượng của cô bé lớp 5


Thầy Anh Duy cho biết: “Bài văn tưởng tượng được học sinh Lê Mỹ Thái Hà viết trong dịp hè năm học 2012-2013 khi ôn luyện vào lớp bồi dưỡng (lớp chuyên) Trường THCS Nguyễn An Ninh, TP.Vũng Tàu. Lúc đó, tôi đưa ra đề bài: “Hãy kể lại chuyện 20 năm sau em trở lại thăm ngôi trường em đang học. Hãy tưởng tượng những thay đổi có thể xảy ra.”

“Với bài văn này, tôi đã gợi ý ý tưởng để Thái Hà viết. Bài viết của em có tính sáng tạo cao, dám nghĩ dám làm độc đáo, có lối hành văn hay và được em cho 9 điểm. Khi đưa cho đồng nghiệp đọc, ai cũng nói bài viết quá sức tưởng tượng của một học sinh lớp 5, những viễn cảnh Hà nghĩ về 20 năm sau là hoàn toàn có cơ sở trong thời đại phát triển hiện nay. “, giáo viên nói thêm.

Người thầy này cũng cho biết trong suốt 34 năm dạy học, Thái Hà là một trong số ít học sinh để lại ấn tượng với ông bởi sự chăm chỉ và thông minh. Hiện em đang là học sinh lớp 7/3 trường THCS Nguyễn An Ninh. Vào lớp bồi dưỡng nguồn không dễ khi chỉ tuyển chọn 120 học sinh từ 22 trường tiểu học trên địa bàn thành phố, nhưng Hà đã vượt qua với số điểm cao. Năm lớp 6 vừa qua, em đạt giải ba kỳ thi HSG môn văn toàn thành phố, hiện đang giữ chức lớp phó học tập.

Bài viết của sinh viên Lê Mỹ Thái Hà như sau:

“Cuộc đời mỗi người có vô vàn kỉ niệm, nhưng những kí ức tuổi thơ thuở cắp sách đến trường luôn in sâu trong kí ức, được khắc ghi, nâng niu và trân trọng nhất. Nó có buồn có, vui có nhưng mình cũng rất vui khi nghĩ lại. Sau 23 năm gắn bó rời xa mái trường thân yêu, em mới hiểu được cảm giác ấy khi được trở về tham dự ngày hội kỉ niệm 40 năm ngày thành lập ngôi trường cũ (1996-2036) mang tên trường tiểu học Trưng Vương.

Tôi tên là Lê Thái Hà, là nhà thiết kế thời trang cao cấp đang làm việc tại Tokyo (Nhật Bản). Ngày xưa, em là học sinh lớp 6 trường tiểu học Trưng Vương, TP.Vũng Tàu. Từ 23 năm trước, khi còn là học sinh lớp 5, em đã rất tự hào về thành tích của trường. Được thành lập từ năm 1996, nhưng lúc bấy giờ cơ sở vật chất còn đơn sơ, nhiều phòng đã xuống cấp, chỉ có tình yêu thương của thầy cô, bạn bè và môi trường giáo dục thân thiện là không thể chê vào đâu được.

Chiều ngày 16-11-2036, nhận được giấy mời qua fax, tôi thu xếp công việc trở về Việt Nam. Từ Tokyo, sau 4 giờ bay thẳng trên chiếc phản lực siêu âm của hãng hàng không quốc gia Nhật Bản, vượt qua gần 8.000 km, tôi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Vũng Tàu. Tôi nghỉ ngơi tại khách sạn 6 sao Cap Saint Jacque để sáng hôm sau về thăm trường cũ. Sau 23 năm xa cách, những cảm xúc xưa về mái trường, thầy cô, bạn bè lại ùa về, hiện hữu trong tôi như quay ngược thời gian.

Vũng Tàu bây giờ khác xưa rất nhiều, hiện đại như Tokyo nhưng nhỏ hơn rất nhiều. Khi xe dừng lại, tôi sững sờ khi thấy cổng trường bây giờ to lớn và hoành tráng ngoài sức tưởng tượng với tấm biển đồng to tướng ghi: “Trường Tiểu học bán trú số 1 Trưng Vương”.

Ngay cả cổng của các học viện thời trang cao cấp Paris ở Pháp và Milan ở Ý – nơi tôi từng theo học cũng khó có thể đẹp như thế này. Vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, tôi hồi hộp bước qua cổng trường, nhớ mãi lời cô giáo: “Sau cánh cổng này là cả một thế giới kỳ diệu của trẻ thơ đang chờ đón cô”.

Tôi ngạc nhiên vì sân trường không còn là gạch vương giả màu xám đen mà được lát bằng đá hoa cương đỏ hồng rất đẹp. Những hàng cây phượng, lim cổ thụ thân to, bóng mượt làm nao lòng người. Những tán lá của chúng xòe rộng, đan chéo vào nhau tạo thành những chiếc ô khổng lồ che mát sân trường. Tượng đài Hai Bà Trưng cưỡi voi ra trận uy nghiêm nép mình bên cây đa cổ thụ – nay đã cao hơn xưa như dõi theo biết bao thế hệ học trò. Cờ Tổ quốc phấp phới trong gió nhưng tươi hơn trong nắng mới.

Nhìn ra sân trường, lòng tôi trào dâng bao cảm xúc lạ lùng. Sau 23 năm, cảnh vật đã nhiều thay đổi nhưng không hề cũ kỹ, vẫn tràn đầy sức sống như chất chứa niềm tự hào về ngôi trường danh tiếng.

Tuy nhiên, trường Trưng Vương đã được xây dựng lại hoàn toàn. Trên khu đất rộng của ngôi trường năm xưa, giờ đây sừng sững hai tòa nhà như một tòa tháp đôi cao mười ba tầng được lợp bằng nhôm kính sáng choang theo lối kiến ​​trúc hiện đại, đậm màu sắc dân tộc. Nối hai tòa tháp là một cây cầu vững chắc ở giữa tầng tám. Đứng ở đây nhìn xuống cả sân trường mới thơ mộng làm sao. Mỗi bên tòa tháp được bố trí 4 thang máy cảm ứng điều khiển bằng giọng nói và thang cuốn hiện đại sử dụng năng lượng mặt trời hoạt động vĩnh cửu đảm bảo toàn bộ học sinh trong và ngoài trường có thể ra vào lớp trong vòng 5 phút nếu có. sự cố.

Thiết kế của trường thực sự rất đẹp, cứ ba tầng lại có một tầng trống cho học sinh chơi. Các tầng này được trồng đầy những bồn hoa như một công viên nên ngôi trường lúc nào cũng thoang thoảng hương hoa. Hệ thống phòng học cũng rất khang trang, hiện đại theo tiêu chuẩn Châu Âu. Vì là trường bán trú nên cuối mỗi tuần cha mẹ học sinh mới đón các em về chơi vào ngày nghỉ nên điều kiện học tập, sinh hoạt của các em rất đầy đủ. Trường bao gồm các phòng học, phòng ăn, phòng ngủ, khu thể thao và giải trí với bể bơi trong xanh có 18 đường đua, sân chơi bowling, phòng trò chơi, phòng hòa nhạc, nơi thi đấu cờ vua và các phòng chức năng như tin tức. học tập, nghệ thuật.

Đặc biệt, trường sử dụng năng lượng sạch của tương lai, không sử dụng bóng đèn mà cửa sổ là các tấm năng lượng mặt trời. Tại đây các tế bào quang điện sẽ chuyển ánh sáng thành điện năng và tự điều chỉnh theo thời tiết để chống cận thị cho học sinh.

Dạy học ngày nay rất khác so với trước đây. Tôi không thể tìm thấy dấu vết của thời gian trước đây. Chiếc bảng xanh Hàn Quốc nơi anh dùng phấn viết giờ đã được thay thế bằng màn hình cảm ứng điều khiển từ xa 143 inch. Dưới ghế ngồi của học sinh và giáo viên không còn sách vở, thay vào đó là chiếc máy tính cảm ứng nối mạng không dây, chỉ to bằng tờ giấy A4 nhưng chứa cả kho dữ liệu khổng lồ. Học sinh không còn phải lên bảng, chỉ ngồi mân mê trên bảng. Khi giáo viên bấm số của một bạn, bài làm của bạn đó được hiển thị trên màn hình lớn để cả lớp cùng xem và nhận xét. Giáo viên và học sinh sử dụng triệt để công nghệ thông tin công nghệ cao trong dạy và học. Thầy cô ngày nay không còn giảng bài như xưa mà là người tổ chức các hoạt động giáo dục để học sinh tự chiếm lĩnh kiến ​​thức.

Học sinh lớp 4 và lớp 5 ngày nay sử dụng thành thạo đồ họa máy tính ba chiều trong các bài học vẽ hoặc toán. Hơn hai mươi năm trước, khi tôi còn đi học, đó là công việc của kỹ sư máy tính hoặc nhà thiết kế. Tôi cứ nghĩ, được học trong một ngôi trường hiện đại và nổi tiếng như thế này, học sinh ngày nay sao không tự hào cho được?

Ở đây, tôi gặp lại rất nhiều bạn cũ ngày xưa, nay hầu hết đã thành đạt, bắt tay nhau mừng rỡ. Nguyễn Đình Hoàng yêu thích toán học, hiện là tiến sĩ của Viện Toán học Quốc gia. Trần Lê Hiếu là tổng giám đốc một công ty bất động sản. Đỗ Huy Hoàng là phó giám đốc xí nghiệp khoan dầu khí. Đặng Khánh Mai có tố chất lãnh đạo, hiện là Bí thư Thành đoàn. Nguyễn Hoàng Duy là bếp trưởng tại khách sạn Cap Saint Jacque Vũng Tàu. Ngô Thanh Tâm là chủ nhà hàng Vườn treo nổi tiếng. Việt Hà là một vũ công xuất sắc. Phan Việt Quang làm HLV trưởng đội tuyển Game thủ quốc gia…

Nhưng ấn tượng nhất là tôi được gặp lại những thầy cô ngày xưa dạy ở trường, nay đã về hưu. Từ những thầy cô là hiệu trưởng đầu tiên đến những thầy cô giáo từ cũ đến mới. Dù nhiều thầy cô tóc đã bạc trắng, lưng còng, dáng đi mệt mỏi của người cao tuổi nhưng nụ cười, ánh mắt của thầy cô vẫn rạng ngời, tràn đầy nhiệt huyết. Nhìn vào đôi mắt già nua của thầy chủ nhiệm sau 23 năm trôi qua, tôi vẫn thấy ánh lên sự nhân từ của những ước mơ mà thầy đã trao cho tôi. Giọng thầy vẫn trầm ấm, chậm rãi, vẫn rất trầm tư, đầy sự quan tâm khi hỏi chúng tôi về con đường sự nghiệp, gia đình. Quả thật, tôi như được sống lại những năm tháng làm học trò của thầy.

Tôi tự hào cho bạn thấy sự trưởng thành của tôi. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế thời trang cao cấp tại Học viện thời trang Mod Art Paris, tôi tiếp tục học cao học tại Domus Academy Milan (Ý) – nơi NTK Đỗ Mạnh Cường từng theo học. Nhận bằng thạc sĩ loại xuất sắc, tôi đầu quân cho một hãng thời trang của Pháp. Hiện tại, tôi là giám đốc thiết kế trang phục mùa đông cho Châu Á tại Nhật Bản. Tôi có một công việc phù hợp với sở thích của mình, có một gia đình hạnh phúc và tên của tôi xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí thời trang thế giới. Vì vậy, bạn có thể coi tôi là một người phụ nữ thành đạt.

Anh ấy rất vui khi chúc mừng thành công của tôi. Tôi xúc động cảm ơn anh, chúc anh mạnh khỏe và xin phép anh bước vào thang máy lên tầng mười ba hướng tới hội trường. Bước ra khỏi thang máy, tôi gặp một người phụ nữ đứng tuổi, mái tóc đã hoa râm nhưng vẫn giữ được nét đẹp của tuổi thanh xuân trông rất quen.

Thấy tôi, cô cười tươi và tôi nhận ra đó là cô Nguyễn Thị Thu Thủy, cô hiệu trưởng khi tôi học lớp 5 ở trường. Tôi đến chào hỏi và giới thiệu bản thân. Cô hét lên: “Thái Hà đó hả? Trông sang chảnh quá nhỉ?”. Cô ấy hỏi về tôi rất nhiều và cô ấy vẫn nhớ màn nhảy Gangnam Style mà chúng tôi đã biểu diễn cách đây 23 năm.

Ngày hội trường sôi nổi và đầy cảm xúc cuối cùng cũng khép lại, chúng em tạm biệt mái trường và mọi người trong lòng đầy luyến tiếc.

Một ngày không xa chúng em sẽ trở lại thăm trường xưa và nhất định sẽ làm một điều gì đó dù nhỏ bé như thế nào để góp phần tô thắm thêm truyền thống của ngôi trường mà em yêu quý, em tự hào về điều đó. trong mọi bước đi, mọi con đường dẫn đến thành công.

Bóng trường dần mờ và tôi giật mình tỉnh giấc – hóa ra chỉ là một giấc mơ báo trước tương lai, nhưng tôi tin rằng giấc mơ đó sẽ thành hiện thực”.

Leave a Comment