BI KỊCH CỦA MỘT GIA ĐÌNH, BI KỊCH CỦA MỘT ĐẾ QUỐC

[ad_1]

Chiến tranh đã đẩy nhanh sự sụp đổ của chế độ quân chủ toàn trị ở Nga hơn bất kỳ cuộc đảo chính hay âm mưu ám sát nào. Quân đội Nga hầu như không được hiện đại hóa kể từ Chiến tranh Krym 1854-1856. Họ đã thất bại thảm hại trước quân đội Anh, Pháp và Ottoman. Và mặc dù Nga đang tiến bộ nhanh chóng trong lĩnh vực công nghiệp và công nghiệp, quân đội của họ vẫn rất lạc hậu, yếu kém về mọi mặt so với các đội quân chuyên nghiệp thiện chiến khác ở châu Âu. Lợi thế duy nhất của họ là những con số. Người Nga có thể huy động tới 5 triệu binh sĩ cho một cuộc chiến tổng lực. Con số khủng khiếp này đến từ sự hiện diện của binh lính nông dân, công nhân, người nghèo, kẻ vô lại, binh lính sắc tộc, người Séc và người Ba Lan đào ngũ khỏi quân đội Áo hoặc một số người Do Thái thiểu số Armenia. Những người này đói, nghèo, ngu dốt, vô kỷ luật, hèn nhát và tham lam. Lính Nga hiện ra không khác gì những con “quỷ đói” bẩn thỉu ngoài mặt trận, ào ạt xông lên nhưng lũ chỉ huy Nga ngu ngốc, tồi tệ, độc ác, nướng quân không thương tiếc. Ngay cả khi Sa hoàng Nicholas II trực tiếp chỉ huy quân đội từ Bộ Tổng tư lệnh Nga cách tiền tuyến hơn 200 km, mọi thứ vẫn không thể cứu vãn. Quân đội Nga gần như liên tục bị đánh bại, hàng triệu binh lính biến thành tù binh, phải rút sâu vào nội địa, mất hàng trăm nghìn km2 đất vào tay quân Đức và Áo-Hung. Ngoài mặt trận căng thẳng trong khi những nỗ lực ở quê nhà bị tan vỡ dưới nỗ lực chính trị của Hoàng hậu Alexandra.

[ad_2]

Leave a Comment