Chúng mình sai rồi!

[ad_1]

Chúng tôi đã sai! Chúng ta trách thầy cô tham lam, nhưng chúng ta cũng vậy, trường này lớp nọ hơn người khác, chúng ta chạy đua lấy thầy để mong con mình được ưu ái, nâng đỡ hơn người khác, mình cũng thầm chịu nếu con mình trộm điểm cao, tôi cũng biết làm gì không quan trọng bằng con mình hơn ai hết. Chính vì thế con em chúng tôi dần dần học để thi cử, dần dần ỷ lại vào quà thầy cô nuôi, ỷ lại học thêm, mất dần khả năng học để kiếm sống. Cũng vì chúng tôi mà các em bảo nhau ăn cắp, giấu điểm kém, khoe điểm tốt, làm giả giấy tờ để xin học bổng. Vì vậy, con cái chúng ta lớn lên đều tự động nói rằng chạy cửa sau quan trọng hơn cửa trước, bằng cấp quan trọng hơn năng lực, tiền quan trọng hơn con người, thành tích quan trọng hơn sự thật. Cả đám rủ nhau lừa gạt lẫn nhau.

Chúng tôi đã sai. Điều đáng dạy cho trẻ là học cách sống tự lập, không cần sự giúp đỡ, học cách bao dung và hòa hợp với mọi người và mọi vật xung quanh, học cách hợp tác với cả người tốt và người xấu, học cách nhìn rõ bản thân và người khác, để học để đủ dũng cảm trước sự thật và đối mặt với sự thật dù đau buồn hay cay đắng, để có thể bình thản bước qua cơn bĩ cực hiện tại, thì chúng ta buộc con em mình phải chăm chỉ học làm toán, viết văn theo khuôn mẫu. , cứ áp dụng, nhai đi nhai lại ngày này qua ngày khác, để rồi con mình lớn lên thành cái máy biết ăn cơm, ngơ ngác tưởng mình là đấng cứu thế siêu phàm, hơi chửi là đòi đặt khuôn mình lên người khác, sợ khác mọi thứ. từ chính anh, mọi thứ bên ngoài khuôn khổ.

Bức hình tôi chụp cùng lũ trẻ ở Ecopark cách đây một năm
Chúng ta luôn dạy con mình những điều lớn lao, phải ước mơ lớn và làm lớn, phải biết lao mình vào đại dương, đến nỗi những đứa trẻ cấp 2 khua tay múa chân hô to khẩu hiệu “nghĩ lớn, vươn ra toàn cầu”. ” . Họ biết bơi mà lao ra biển lớn, biết nghĩ và làm những việc nhỏ tầm thường cho mình, cho ông bà cha mẹ mà đòi làm việc lớn “trị quốc bình thiên hạ”. Quần áo bẩn chưa giặt, bố mẹ đi công tác xa nhà chỉ biết gọi bún chả và pizza về ăn, ông bà ốm đau còn không biết hỏi, bị người khác ức hiếp vẫn không cãi lại, té ao chết luôn. còn chưa bơi vào được thì làm sao lao ra làm đủ chuyện trên trời dưới biển? Điều các em cần trước hết, là học cách suy nghĩ độc lập, biết tự lo cho bản thân, biết quan tâm giúp đỡ những người thân thiết nhất, biết tự bảo vệ mình trước những nguy hiểm thường trực xung quanh, biết kiếm tiền bằng mồ hôi và sức lực. . Khi họ biết chăm sóc bản thân, khi họ biết sống đơn giản và bình thường, họ sẽ biết nhìn xa trông rộng và nghĩ đến những điều lớn lao cho mình.

Ảnh mình chụp với em họ ở quê

Chúng ta có lỗi khi con cái nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt, biết sử Tàu hơn sử Việt, thuộc lòng vô số bài hát Hàn Quốc nhưng không thể hát nổi nửa câu dân ca, đòi bán nhà, vay nặng lãi. lợi nhuận cho con đi du học. Giỏi tiếng Anh cũng tốt, biết những thứ bên ngoài đất nước của chúng ta cũng tốt, nhưng tôi không quan tâm, tôi không đọc hay nghe, tôi không biết gì về cha mẹ và ông bà của mình, chính những điều khiến lên tha thiết máu thịt của mình trong họ thì thật là có lỗi. Cho nó đi du lịch mà quên đưa nó về thăm mẹ nó ở quê, dạy nó đánh đàn mà không nhớ dạy nó phải hiếu thảo với ông bà, cho tiền từ thiện đây. và ở đó, nhưng không dạy nó biết. giúp đỡ gia đình. Những điều chúng ta dạy con không sai nhưng chưa đủ.

Chúng tôi dạy con cái mình có tính cạnh tranh. Con mình ngày nào cũng bị so sánh với người khác, ngày nào cũng thấy bố mẹ so sánh mình với nhau, với anh em trong gia đình, với đồng nghiệp nơi công sở, mong mình hơn mình, mong mình đá bay họ. những người khác để bước cao hơn. Chúng tôi đã sai! Người giỏi cạnh tranh nhất không phải là người suốt ngày quay đầu nhìn người khác làm gì, mà là người siêng năng học hỏi và trau dồi năng lực bản thân. Người cạnh tranh tốt nhất không phải là người chiến đấu, mà là người hợp tác, tạo ra một mạng lưới những người cùng chí hướng, cùng khả năng để giúp nhau sống tốt hơn, hạnh phúc hơn và thành công hơn. Chính sự hợp tác là con đường cạnh tranh để chúng ta mạnh mẽ hơn, bền vững hơn và hạnh phúc hơn.

Có rất nhiều điều người lớn chúng ta đã làm sai. Chúng ta có biết? Mọi người đều biết từ tận đáy lòng. Chỉ là chúng ta bị cuộc sống cuốn vào, mù quáng và lạc lối ngay lập tức. Chỉ là chúng ta nghĩ đến mình nhiều hơn con cái. Tôi cũng vậy, nhiều lỗi lầm. Bây giờ bạn phải thừa nhận sai lầm của mình và sửa chữa nó.

Phạm Việt Hà

1 Tháng Sáu, 2014

[ad_2]

Leave a Comment