Chúng ta có đang hiểu sai về vấn đề bình đẳng giới?


Mọi người luôn “la hét” hướng tới một xã hội bình đẳng giới. Nhưng chúng ta cũng vô hình đặt ra những “giới hạn” xung quanh cái gọi là “giới tính”.

Khái niệm bình đẳng giới hàm ý nam và nữ, kể cả cộng đồng người đồng tính và chuyển giới, phải được đối xử bình đẳng trong mọi mặt của đời sống kinh tế – xã hội. các quyền xã hội và con người như giáo dục, y tế, văn hóa, hôn nhân, gia đình, việc làm, chính sách an sinh…

Ở Việt Nam, Luật Bình đẳng giới đã được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa XII, kỳ họp thứ 2 thông qua ngày 29 tháng 11 năm 2006 và có hiệu lực từ ngày 01 tháng 7 năm 2007.

Có thể thấy rằng ngày nay thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng đang làm khá tốt vấn đề đó. Chẳng hạn, vào cuối năm 2016, khoảng cách tiền lương giữa nam và nữ ở Anh đã giảm xuống mức thấp nhất kể từ gần 20 năm trước. Theo số liệu từ văn phòng thống kê quốc gia của Vương quốc Anh, khoảng cách tiền lương giữa nam và nữ là 9,4%, so với 17,4% vào năm 1997.

Nhưng chúng ta có thực sự hiểu vấn đề “bình đẳng giới” nghĩa là gì không?

1. Về nữ quyền

Phụ nữ vốn được coi là xinh đẹp và yếu đuối nên đứng trước phái mạnh họ luôn được nâng niu và trân trọng.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta có thể bắt gặp vô số những câu nói vô tình mà người nghe luôn cho là lịch sự và tôn trọng nhau, nhưng ngẫm lại, chúng đậm chất kỳ thị.

Chúng ta thường bắt gặp câu nói: “Phụ nữ vốn được coi là phái đẹp và phái yếu nên trước mặt đàn ông họ luôn được nâng niu và trân trọng”.

Vì sao phụ nữ luôn là phái yếu? Vì sao đàn ông được coi là phái mạnh? Tôi không phủ nhận mặt bằng chung về mặt sức khỏe, phụ nữ ở một khía cạnh nào đó có thể không cơ bản như đàn ông. Nhưng ở khía cạnh khác, họ chưa hẳn “yếu thế” hơn ai. Cách phụ nữ bị cho là “phái yếu” vô hình trung đánh giá khả năng của họ là “yếu kém” và cần được nhường nhịn. Đó có phải là cách nói về “bình đẳng giới” không?

Trong một lần đi xe buýt với một người bạn. Khi chúng tôi bước lên thì không còn ghế trống nữa. Gần như tất cả đều là người già, phụ nữ và trẻ em. Chỉ còn 2 ghế là hai thanh niên ngồi. Tôi và bạn tôi đi và đứng trên tay lái như một lẽ đương nhiên. Rồi bỗng bạn tôi nói: “Hai ông kia mất lịch sự quá, thấy con gái lên mà không chịu nhường ghế”. Tôi thắc mắc: “Mày không có tay không chân cần ai cho hả?”. Sau đó, anh vặn lại: “Nhưng tôi là con gái.” Nó khiến tôi phải suy nghĩ. Chúng tôi luôn đòi hỏi nữ quyền. Chúng tôi luôn đòi quyền lợi cho phụ nữ. Nhưng điều đó vô hình chung khiến một bộ phận không nhỏ phụ nữ cho rằng mình có quyền được nhường nhịn. Họ luôn đòi hỏi những quyền ưu tiên mà họ cho rằng phụ nữ nên có. Tôi đang hiểu sai về nữ quyền hay hầu hết phụ nữ đang hướng tới “nữ quyền” mà họ muốn?

Ở đây tôi không muốn bác bỏ cái gọi là ưu tiên phụ nữ mang thai, trẻ em và người già. Những đối tượng đó dù là nam hay nữ đều được ưu tiên như nhau. Nhưng nếu ở trạng thái bình thường, nhượng bộ hay ưu tiên, với tôi, bạn đang chạm vào thứ gọi là phân biệt đối xử.

Ở Việt Nam, chúng ta thường nghe những câu nói như “Người phụ nữ luôn được tôn vinh và ngợi ca không chỉ vẻ đẹp bên ngoài mà còn vẻ đẹp bên trong. Đó là vẻ đẹp của sự cần cù, chịu thương, chịu khó, cam chịu và hy sinh”. Đó là CAM KẾT! Tại sao phụ nữ phải khổ? Những tính từ trên rõ ràng là những tính từ miêu tả nhân vật nhưng khi nghe đến chúng ta luôn cho rằng đó là nhân vật nữ. Tại sao vậy? Người thì cho đó là lời khen, bài đẹp để tô đậm vẻ đẹp đáng được tôn vinh. Nhưng từ chức có gì để vinh danh? Tại sao, trong một xã hội bình đẳng, mọi người cần phải chịu đựng? Và đặc biệt là phụ nữ?

Bố mẹ tôi không phân biệt nam nữ. Họ luôn đối xử với tôi và anh trai tôi rất công bằng, thậm chí có phần thiên vị tôi vì là em út. Nhưng họ cũng như nhiều bậc cha mẹ khác luôn quan niệm rằng sau này cần phải có con trai để gánh vác mồ mả cho gia đình. Tôi thực sự đã nghĩ về nó mọi lúc. Tại sao con gái không thể lo mồ mả cho cha mẹ mà nhất định phải là con trai? Vì sao con gái về nhà chồng thì phải nối dõi tông đường, không can thiệp quá nhiều vào công việc nhà chồng? Không phải là những lợi ích như nhau? Không nói đến quyền tài sản lớn, ngay cả quyền lịch sự cũng không có?

2. Về nam tính

Phải chăng chúng ta luôn đòi hỏi nữ quyền đến mức vô hình chung đã chèn ép đàn ông?

Nhưng tôi không chỉ thắc mắc về nữ quyền. Tôi bối rối về nam tính hơn thế. Tại trường đại học của tôi, nơi mà nữ quyền là tất cả. Những cô gái này thật xinh đẹp, thật tài năng, thật năng động. Họ độc lập và xử lý công việc của mình một cách hoàn hảo khiến đàn ông thường phải nể phục. Ở đó, lần đầu tiên tôi thấy một xã hội nơi mọi người không quan tâm quá nhiều đến cách bạn ăn mặc, giới tính của bạn hay không. Tôi có thể dễ dàng bắt gặp một bạn nam mặc váy bồng bềnh, trang điểm kỹ càng. Hay một bạn nữ ăn mặc hầm hố, cắt tóc ngắn. Nhưng, rõ ràng những gì công chúng nhận được lại khác một cách kỳ lạ. Với các bạn nữ, mọi người sẽ thốt lên: “Ồ, cô ấy thật tuyệt”. Nhưng với các bạn nam, bạn có thể đoán được, người ta sẽ nhìn bạn với ánh mắt khinh thường, kiểu như: “Wow, nhìn thằng đó kìa. Gay đấy”. Hay trong cuộc sống tuổi thơ của chúng ta, bạn có thể dễ dàng nhớ lại rằng, nếu chúng ta nhìn thấy một cô bé đóng vai siêu anh hùng hay đá bóng hay mặc quần áo con trai… Ok! Đó sẽ là một vấn đề rất bình thường và có thể được đặt sang một bên. Nhưng, nếu bạn thấy một cậu bé chơi búp bê, mặc đồ con gái thì đó là một vấn đề khá buồn cười và cần xem xét lại. Tại sao vậy?

Tôi luôn thấy điều đó rất kỳ lạ. Rõ ràng đây là hai mặt đối lập. Bởi lẽ, một xã hội thường coi trọng đàn ông hơn, luôn cố gắng giành lấy những gì tốt hơn cho họ, lại không chấp nhận việc họ bộc lộ con người thật của mình, và làm điều gì đó… thiếu đàn ông? Tại sao mọi người lại mâu thuẫn như vậy?

Điều đó khiến tôi luôn tự hỏi, phải chăng tất cả chúng ta đều vì những ràng buộc của nữ quyền mà vô hình trung, đàn ông cũng vậy. Hiện nay, người ta có thể dễ dàng chấp nhận những công việc “không phải nữ tính” của phụ nữ, nhưng với nam giới thì không như vậy. Tại sao chúng ta lại bắt họ phải là đàn ông, khi rõ ràng tâm hồn họ rất yếu đuối? Tại sao chúng ta bắt họ phải đi làm để kiếm tiền nuôi gia đình, trong khi điều họ yêu thích là ở trong bếp và làm việc nhà? Và tại sao chúng ta lại yêu cầu họ kết hôn với một người phụ nữ, trong khi điều họ muốn làm là ôm ấp một người đàn ông khác?

Chúng tôi luôn hướng tới một xã hội nam nữ bình đẳng về mọi mặt. Phụ nữ có thể làm điều mình thích, tự mình quyết định chứ không phải sống theo cách người ta muốn mình sống. Nhưng hãy nhớ đàn ông, họ cũng cần điều đó. Họ cũng cần có khả năng tự quyết định hướng đi của cuộc đời mình chứ không phải hướng đi mà xã hội áp đặt cho họ.

Leave a Comment