Đạt giải quốc tế để làm gì? Hay là chuyện khổ cũng là một tài nguyên aka tâm lý hậu thực dân ở một nước cựu thuộc địa ..


TL; DR: Về việc phim “nghệ thuật” của Việt Nam mang đi dự LHP ở trời Tây, sau khi đọc một bài phản biện về yếu tố lệch lạc văn hóa trong phim Người vợ ba.

Thực ra khi xem mình cũng đoán được nhiều tình tiết trong phim Người vợ ba chỉ đơn giản là theo công thức ngoại hóa này thôi mà bạn viết bài. đây đã phân tích rõ ràng, có dẫn chứng xác đáng và mở mang kiến ​​thức.

Và khi đọc xong, tự nhiên tôi có thêm vài suy nghĩ, không chỉ về bộ phim người vợ ba này mà còn về mô-típ của rất nhiều bộ phim Việt Nam mang đến giải trước đó, cũng coi như là một phản hồi cho những bình luận như “muốn đến “Thực tế là xem phim tài liệu” bên dưới bài viết:

Một mặt, tôi đồng ý rằng nghệ thuật luôn có quyền tưởng tượng so với thực tế. Nhưng xin lưu ý rằng trong bản thân nghệ thuật luôn có những ngoại lệ. Chính khi giá trị của một tác phẩm phụ thuộc nhiều vào thông điệp thế tục của nó, hay còn gọi là liên quan chặt chẽ đến việc nó có phản ánh đúng hiện thực xã hội hay không, thì mới thấy rõ tính khả tín và sự tôn trọng hiện thực của tác phẩm. công việc trở nên quan trọng.

Và vào thời điểm mà chủ nghĩa nữ quyền đang chính trị hóa điện ảnh phương Tây, đừng nói rằng một tác phẩm như thế này vô cớ giành được giải thưởng vì các giám khảo liên hoan phim phương Tây cho rằng nó phản ánh một thực tế đen tối nào đó của phụ nữ. Phụ nữ ở Việt Nam đã bị áp bức bởi đàn ông và chế độ gia trưởng trong nhiều thế hệ.

Khi đó sự không tôn trọng thực tế sẽ gần như là một hình thức phỉ báng văn hóa hoặc tệ hơn là giả nghèo, giả nghèo, trốn Tây.

Đôi khi tôi có cảm giác phim Việt Nam gửi đi dự giải này hơi giống Phạm Băng Băng trùm chăn công đi Cannes. Ở chỗ họ đều giả vờ với thế giới rằng họ đang mang một bản sắc nào đó đại diện cho cả quốc gia, dân tộc và tất nhiên sẽ được hưởng nhiều ấn tượng về tầm vóc và tầm vóc của họ nhờ điều đó. Nhưng thực sự họ có tôn trọng văn hóa, lịch sử, thậm chí là cái tâm của người Việt hay không?

Ít ai xem những bộ phim như thế này để thấy xã hội Việt Nam có những câu chuyện đáng kể về người Việt trong đó, hay chỉ là thứ chủ nghĩa ngoại lai nông cạn sến súa vuốt ve nhu cầu bóp nghẹt thiện cảm của người phương Tây. ?

Với tôi, kịch bản này chẳng khác gì mấy ông Tây chuyên chụp ảnh đồng bào miền núi, luôn phải chọn những bà già nghèo nhất, những đứa trẻ rách rưới nhất, không những thế còn “tăng độ tương phản, làm cho da sạm đi nên loang lổ nếp nhăn” nên dễ bán cho Tây, vừa lạ vừa thỏa mãn tinh thần sĩ diện. Nhưng thực ra, kiểu thực hành nghệ thuật đứng từ trên cao này chỉ phản ánh, mượn lời một người bạn, “một quan điểm hậu thực dân kiêu ngạo hoặc vô thức hoặc cố ý”.

Thái độ của những người làm phim sau sự cố này càng làm nổi bật cảm giác ăn năn đó. Họ khinh miệt gọi những người Việt hay chê phim là lũ ngu không hiểu ngôn ngữ nghệ thuật. Dù trớ trêu là đồng thời, họ vẫn sẽ mượn những người mà họ coi thường để quảng bá cho phương Tây rằng họ đang kể một câu chuyện ý nghĩa – “a story that problems”, và cam kết thực hiện sứ mệnh nói hộ họ. ẩn ức của người ở nhà.

(Nói đến đây làm tôi nhớ đến một nhà văn nào đó, cứ mỗi lần chửi chế độ là lại được dịp đi Mỹ quảng bá tác phẩm 😱😱.)

Cuối cùng, điều tôi không thích nhất ở những bộ phim như thế này không phải vì chúng hầu như quá lố bịch, và không hẳn vì sự thiếu thành thật của chúng, mà vì kiểu nghệ thuật liên kết giả ngây thơ áp bức đó. luôn gợi lên cảm giác tự ti, như thể những người này bôi bẩn lên mặt họ để dễ dàng cầu xin tình yêu và sự bố thí từ thế giới.

Thực ra, ai thích ăn xin là việc của người khác.

Nhưng tôi không muốn họ làm điều đó nhân danh những cộng đồng lớn hơn họ…

Bài đăng gốc trên facebook của Gwen:

Leave a Comment