Đêm cuối thập niên

[ad_1]

Khi người nhà đổ ra đường
Tôi chọn cô đơn một mình trong góc phố thân thương
Nói lời tạm biệt, 10 năm trẻ
Sẽ qua nhanh như cơn gió đêm hè

Tôi giật mình, tôi không thể nhớ chính mình
Của những năm 2010, ngày ấy
Là sinh viên, vô tư, vô lo
Quên hết đời quên tương lai

Tôi buông mình theo năm tháng phai nhạt
Hãy quên rằng: thời gian không phải là mãi mãi
Để bây giờ, khi tôi nhìn lại,
Tuổi trẻ đã như chiếc lá bay xa

Phải thừa nhận rằng: từng bước, kiên trì
Làm được gì tôi sẽ cố gắng hết sức
Mỗi điều nhỏ bé, với một trái tim ấm áp
Và khát khao cống hiến cho đời

Tôi cũng dần ép mình làm quen với cuộc sống trôi giạt
Yêu quê hương qua khung hình và con chữ
Thích cập nhật bạn bè, thay đổi suy nghĩ của bạn
Và khi tôi buồn, tôi lấy một cuốn sách để che đi những suy nghĩ của mình

Cũng sống đủ lâu để đừng mơ mộng quá nhiều
Về một tình yêu mang đến cho tôi hạnh phúc
Vì vậy, nếu số phận dẫn đường
Và nếu không, tôi … có thể tự chăm sóc bản thân mình

Nhưng thật lòng tin rằng, cả đời này chỉ còn lại một chữ tình
Nên ta chọn dại khờ, cứ lương thiện giữa cuộc đời đầy giả dối
Chỉ mong, một, hai, ba chục năm nữa (nếu còn đây)
Dám ngẩng cao đầu: sống không hổ thẹn với trời xanh

Khi đó, rất có thể anh vẫn sẽ gia nhập Spiderum với tư cách “anh em”.
Viết về cuộc sống, về những điều tốt đẹp
Dù chỉ là một vết sẹo nhỏ
Vẫn mong truyền lại cho đời chút nhiệt huyết yêu thương

[ad_2]

Leave a Comment