Dở của giỏi và giỏi của dở.


Nói chung

Tôi có một người anh họ, chúng tôi đã rất cạnh tranh từ nhỏ. Không phải vì chúng tôi muốn, mà bởi vì chúng tôi phải làm. Gia đình tôi là gia đình cơ bản, bố là công nhân, mẹ là nhân viên bán hàng. Còn gia đình anh họ tôi là một gia đình có phần gia giáo: bố là kỹ sư, mẹ là giáo viên tiểu học. Từ nhỏ tôi đã được dạy rằng dù nhà không nghèo nhưng vẫn phải phấn đấu, phải giỏi hơn anh họ cho bố mẹ nhướng mày, thực hiện ước mơ của bố mẹ. Còn tôi thỉnh thoảng đi vượt tường vẫn nghe mẹ đứa em mắng: mày là con tao mà sao mày ngu thế, nhìn thằng cu mày kìa, nó không cần đi cùng mà vẫn đi trước mày 2, 3 bước. Vì vậy, vô hình trung chúng ta phải cạnh tranh với nhau.

Tôi sẽ không bàn đến khái niệm thế nào là “tốt”, thế nào là “xấu” ở đây. Bạn chỉ biết rằng, mọi người nghĩ tôi tốt, em họ của tôi là xấu. Vâng, họ nghĩ như vậy, trong khi tôi thì không. Tôi hoàn toàn ý thức được rằng mình phải giỏi hơn anh mình mặc dù đầu óc tôi không nhanh hơn anh, không “cao cấp” hơn anh. Tôi được gắn mác “ngoan” vì không ham chơi, đến lớp rồi về nhà. Nó bị gán là “xấu” vì chơi vui hơn học, vậy thôi. Mặc dù năm nào chúng tôi cũng được giấy khen trong suốt 12 năm phổ thông.

Suốt những năm cấp 3, tôi học lớp chọn từ lớp 2 đến lớp 12. Phải nói đó là quãng thời gian 11 năm mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại. Nói trắng ra là tôi không thích học, và đầu óc tôi không thích hợp để học. Nhưng tôi phải học vì nỗi sợ hãi của bố mẹ, vì nỗi ám ảnh mơ hồ rằng tôi phải vượt qua người chị họ đó. Yeah, ít nhất tôi có thể làm được, tôi có thể ở lại lớp. Mặc dù mỗi lần xếp hạng “giỏi” lớp đó, tôi luôn nằm trong top 5 từ dưới lên. Bố mẹ cứ nói: con là niềm tự hào của bố mẹ, con phải cố gắng học tập. Học thế nào, tôi không biết. Tôi ghét học, nhưng tôi cũng không thể từ bỏ nó. Dù lớp tôi được ca ngợi là nhất trường, nhất thành phố nhưng tôi lại cảm thấy mình ngu ngốc hơn bao giờ hết. Việc học của tôi luôn theo sát các bạn, họ học một tiếng, tôi phải học ba tiếng. Đến là chán, và mệt.

Em họ tôi có được cuộc sống mà tôi mong muốn. Nó ở trong hạng bình dân, thoải mái bày tỏ tâm tư, suốt ngày rong chơi. Nó đi học mà cặp thì phẳng lì, có khi căng phồng vì đá bóng. Vậy mà năm nào cậu cũng đứng thứ hai, thứ ba trong lớp. Nó đúng tính cách của cha nó: vô tư, thích làm là làm (nhưng không đến mức vô trách nhiệm). Tôi ghét nó, bởi vì tôi ghen tị với nó. Tôi không thể trốn tránh việc học, sống trong môi trường của chính mình. Tôi được gọi là “tốt” bởi vì tôi được bao quanh bởi những người tốt, và anh ấy được gọi là “xấu” bởi vì anh ấy được bao quanh bởi những người xấu.

—o0o—

Rồi đến kỳ thi tuyển sinh đại học. Tôi tham gia cuộc thi với rất ít hy vọng. Luyện thi thực sự là cực hình đối với tôi. Tôi có thể cảm thấy đầu mình nóng lên vì bị nhồi nhét quá nhiều thứ. Tôi chán, nhưng tôi vẫn phải dậy. Tôi không thể cho bố mẹ thấy những giọt nước mắt của mình vì tôi là đàn ông (à tôi ước gì mình là con gái), con trưởng trong gia đình, là đứa cháu đích thực trong tương lai. Tôi học không phải cho mình, mà còn cho vài chục người khác nhìn vào. Ôi, tôi chán, tôi mệt. Tôi không muốn tiếp tục học, tôi chỉ muốn học một cái gì đó, làm công việc chân tay hơn là làm việc trí óc. Tôi chán quá nên ước gì tôi cũng để mẹ lựa chọn. Tôi không thể cưỡng lại.

Mùa hè đã qua, mùa thu đang đến. Tôi bước vào đại học với tâm thế của một người bước vào cánh cửa mới của cuộc đời. Khi tôi lê bước đến giảng đường, bi kịch của tôi bắt đầu mở ra. Những điều họ dạy ở đó thật khó hiểu, thật cao siêu. Hồi cấp 3, có bài toán giải sẵn, tôi có thể nhớ và bắt chước, ghép số vào bài toán. Bây giờ họ không yêu cầu tôi đổi số nữa. Họ yêu cầu tôi phải có tư duy, phải thật “ngoan”. Ôi đứa xấu ngồi với người giỏi gấp trăm lần. Tôi mặc kệ cảm giác tội lỗi đó. Tôi lại học như chưa từng học. Học đến mức còn nóng hơn cả lúc ôn thi. Tôi đã từng nóng khi tôi đang học, bây giờ tôi cảm thấy nóng mỗi khi tôi mở sách ra. Qua học kỳ 1, tôi cũng cố gắng không nợ môn nào. Nhưng tôi cảm thấy mình không còn bình thường nữa.

—o0o—

Tôi đã mất 6 tháng để đến bệnh viện để điều trị chứng trầm cảm của mình. Liều thuốc tốt nhất của tôi là lá thư chấp nhận nguyện vọng thôi học, ngay sau học kỳ đầu tiên. May mắn thay, bố mẹ tôi không thực sự lạnh lùng. Họ cũng nhận ra có điều gì đó không ổn với tôi. Bị trầm cảm thực sự là địa ngục trần gian. Tôi muốn chết nhưng tôi không thể. Bác sĩ khuyên tôi cứ làm những gì mình thực sự thích, buông bỏ mọi thứ. Trong ba tháng đầu tiên, tôi nằm trên giường và nghĩ đến cái chết. Sau đó, tôi cũng lang thang trên mạng, nghe nhạc, xem phim, chơi game. Rồi tôi lang thang ra ngoài, không đi đâu cả, đi dạo. Tôi đã dành hầu hết 18 năm đầu tiên của cuộc đời mình để ngồi ở nhà, ngồi ở trường. Thế rồi, cho đến bây giờ, tôi đã tạm nguôi đi mặc cảm “tốt” và “xấu” đeo bám mình. Trước nghe người ta bàn tán cũng thấy khó chịu, giờ thì đỡ nhiều rồi.

Ngày viết bài này là ngày 2 tháng 6, tháng sau tôi sẽ xin học việc, hãy là chính mình, hãy xấu xa như Chúa đã ban cho tôi như vậy.

Anh họ của tôi vẫn đang học đại học, chuyên ngành tiếng Nhật, anh ấy phải thực sự muốn đến đó.

Xấu là tốt, tốt là xấu. Viết dài dòng, ai đọc thì đọc.

Leave a Comment