Em hãy nêu những suy nghĩ của em về tuổi hai mươi.

[ad_1]

Hãy cho tôi biết những suy nghĩ của bạn về tuổi hai mươi.

Bài làm (Mẫu số 1)

Trong cuộc đời mỗi người, có những con đường, những khoảng thời gian dù đã đi qua vẫn thấy tiếc nuối, ngập ngừng. Có những thứ chỉ muốn giữ mãi không nỡ buông. Khi nghĩ về tuổi hai mươi đã qua hay nghĩ về tuổi hai mươi sắp tới, bạn nghĩ về nó như thế nào?

Hai mươi tuổi – con số tròn trĩnh đánh dấu rất nhiều điều trong cuộc đời mỗi người sau này. Hai mươi tuổi, chưa phải tuổi con nít được ở bên cha mẹ, nhưng cũng chưa hẳn là tuổi phải “ép” trưởng thành. Nó là viên gạch bắc ngang cuộc đời bạn, bạn sẽ bước qua, sẽ trải nghiệm, sẽ tận hưởng và khám phá ra nó xứng đáng như thế nào.

Có những bạn tự hào nói với tôi rằng tuổi đôi mươi được sống đúng với con người mình, mạnh dạn dấn thân, dũng cảm theo đuổi đam mê. Nhưng cũng có nhiều người do dự, ngại nói về quãng thời gian đó rằng họ đã sống với những gì người khác sắp đặt, rằng cuộc sống hiện tại chỉ là vay mượn. Người khác lại nghĩ về tuổi đôi mươi với rất nhiều day dứt, dằn vặt và tổn thương vì đã không biết trân trọng, không biết nâng niu, để rồi khi mất đi mới thấy nuối tiếc. Dù thế nào thì tuổi đôi mươi vẫn luôn là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Với tôi, tuổi hai mươi đủ để khẳng định bản thân, đủ để mãn nguyện và đủ để hiểu rằng một lần đã qua nhưng dư âm còn mãi.

tuổi đôi mươi của chúng ta như một thước phim quay chậm để nhớ và một thước phim đang dựng khi bạn chuẩn bị bước tới. Để mỗi người có thể nghĩ về nó một cách trong sáng và nguyên vẹn nhất là tự mình quyết định và hành động.

Nhưng hiện nay có một thực trạng rất đáng buồn cho mỗi chúng ta, cho xã hội, đó là các bạn đã không biết trân trọng tuổi đôi mươi, các bạn đã phá hủy và hủy hoại quãng thời gian đó bằng vô số “trò chơi”. “Vô ích. Hai mươi tuổi, bạn vùi đầu vào quán game thâu đêm, gặm bánh mì, hút thuốc, đầu bù tóc rối cho đến tận sáng hôm sau. Ngày qua ngày, chính bạn đã tự đốt cháy và chôn vùi tuổi trẻ của mình như thế . Nó có đáng không?

Ở tuổi đôi mươi, bạn đã không ít lần làm cha mẹ buồn lòng. Cha mẹ có rất nhiều điều phải lo lắng, nhưng chính bạn là người khiến họ mang nỗi lo lắng chồng chất này. Hai mươi tuổi, bạn chưa thể tự lập, vẫn phải đi xin tiền hàng ngày, nhưng bạn lại dùng những đồng tiền mồ hôi nước mắt đó để đi bar, vũ trường, đến những nơi không xứng đáng và nhận về mình nhiều điều hối tiếc về sau. . Nhưng hai mươi tuổi, chừng đó chưa đủ đánh gục bạn nhưng đủ đánh thức lý trí của bạn. Hãy suy nghĩ cẩn thận về hành động của bạn trước khi bạn muốn thực hiện chúng.

Và ở tuổi đôi mươi, tôi cũng chứng kiến ​​biết bao tấm gương khiến tôi phải bật khóc vì nghị lực phi thường, tinh thần kiên cường vượt lên số phận. Nhiều bạn vì theo đuổi đam mê đã nỗ lực không ngừng để biến ước mơ tuổi trẻ thành hiện thực. Những người đó, họ mới hai mươi tuổi, họ khiến chúng ta tự hào.

Ở tuổi đôi mươi, ta cần làm gì để khi nhìn lại không phải ân hận, day dứt, ân hận về bản thân? Ai cũng có định hướng cho tương lai, tuổi đôi mươi của con trai là định hướng nghề nghiệp cho tương lai, nếu không có định hướng con trai sẽ bị bỏ lại giữa cuộc đua. Tuổi con gái đôi mươi còn nhiều mộng mơ.

Tuổi hai mươi chỉ đến một lần trong đời, nó giống như một chuyến tàu không bán vé khứ hồi, mỗi người cần biết nắm bắt cơ hội để chinh phục nó. Trân trọng tuổi hai mươi là bạn đang trân trọng chính cuộc đời, đang trân trọng nấc thang quan trọng của cuộc đời.

Chúng ta phải vật lộn với nhiều thứ ở tuổi đôi mươi nhưng hãy dũng cảm lên, can đảm lên, bạn sẽ làm được.

Tuổi đôi mươi của mỗi chúng ta đừng để nó trôi qua quá nhàm chán và vô vị, bạn có thể biến nó thành một hành trình đẹp nhất trong khoảng thời gian tươi đẹp nhất. Hai mươi tuổi…

Mẫu số 2

Đời người có mấy lần bước qua tuổi hai mươi? Khi chúng ta hai mươi, cuộc sống của chúng ta thật tươi đẹp. Khi cuộc sống của chúng ta có nhiều ước mơ và nhiều hứa hẹn cho tương lai, khi tình yêu non nớt được thổ lộ, khi chúng ta thực sự cảm thấy yêu một người bạn khác giới. .Ai đã qua tuổi hai mươi một lần trở về?

Hai mươi tuổi ta mơ mộng về tương lai, hai mươi tuổi hé lộ ước mơ thuở bé. Hai mươi tuổi thanh xuân căng tràn nhựa sống. Cuộc đời hai mươi tuổi ta với tuổi thanh xuân phung phí ấy muốn tri ân. muốn dấn thân vào đời, muốn thể hiện bản lĩnh cá nhân hơn bao giờ hết.

Hai mươi, tôi bước vào cánh cửa đại học, một bầu trời tri thức mới để tôi khám phá. Thỏa thích vùng vẫy, thỏa thích thể hiện bản lĩnh cá nhân. Tôi lang thang và vô tư, tôi thích những thứ của riêng mình, tôi tìm kiếm những công việc tình nguyện mà tôi yêu thích, và cảm thấy rất vui vì trường của tôi cũng nổi tiếng. cống hiến sức trẻ, rong ruổi khắp phố phường với tuyên truyền của đoàn thanh niên nào là hiến máu nhân đạo, nào là môi trường xanh sạch đẹp, nào là an toàn giao thông…. Cứ thế, tôi hòa mình vào cuộc sống sinh viên vui vẻ, nhiệt huyết, năng động và khao khát ước mơ của mình: sau này mình sẽ như thế nào……?

Hai mươi. Tôi có một người yêu tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì tôi có một người quan tâm. Và tôi biết yêu như thế, rất đơn giản là đạp xe ven hồ đi ăn kem. Tôi có nhiều thú vui là những buổi chiều lang thang ngắm phố phường đông đúc, nhưng tôi chỉ quay lưng bước chầm chậm và cười vui vẻ. Tuổi đôi mươi, có những giận hờn vô cớ với tất cả mọi người, không riêng gì ai, nhưng khi buồn, tôi đã khóc rất nhiều. Sau đó tôi khuyến khích bản thân đứng lên. Đôi mươi như người lớn nhưng đôi khi tôi trẻ con và vô tư

Hai mươi năm, cuộc sống mong mỏi tôi cũng phải học đi làm thêm, cảnh vừa học vừa làm cũng vất vả lắm. Nhưng niềm vui thực sự đến khi cầm trên tay nhưng đồng tiền mình kiếm được đầu tiên. Hai mươi tôi cũng bắt đầu lo cơm ăn, áo mặc, nhưng vẫn là do bố mẹ lo. Hai mươi, suy nghĩ của tuổi đôi mươi đôi khi rất bồng bột, thiếu suy nghĩ và với em, cô gái bướng bỉnh lại càng bồng bột. thêm bột

Ở tuổi đôi mươi, tôi bắt đầu biết thế nào là chịu trách nhiệm với việc mình làm, thế nào gọi là cuộc sống bon chen…. Tôi thấy thương bố mẹ nhiều hơn, những vất vả sớm tối để tôi được ăn học bằng bạn bè. Tôi cảm thấy mình thực sự lớn ở tuổi đôi mươi, nhưng tôi thấy bố mẹ mình già đi…….

Hai mươi, cái tuổi yêu ghét rõ ràng, yêu ghét chẳng cần lý do. Mỗi ngày…. Tôi yêu mùa thu, mùa se lạnh, mùa hoa sữa, mùa của trời cao, mùa của yêu thương. Và cũng yêu Hà Nội khi lên đèn, rực rỡ sắc màu…..

Tuổi hai mươi của tôi là thế, còn tuổi hai mươi của bạn thì sao?……Tuổi hai mươi của tôi vẫn đang tiếp diễn, vẫn tràn đầy nhiệt huyết và khao khát yêu thương. Vẫn theo đuổi ước mơ sự nghiệp về một ngày mai kia, vẫn những trang dài mục tiêu mỗi ngày….Còn tôi là vui quá, tự hào quá tuổi hai mươi của mình

Theo Baivanhay.com

[ad_2]

Leave a Comment