Giấc mơ của ông Nobi


Đầu tiên.

Trong bộ truyện tranh Doraemon, tác giả Fujiko F. Fujio đã dành một khoảng thời lượng nhỏ để kể về thời trẻ của ông Nobi – bố của nhân vật chính. Ở tuổi vị thành niên và trước ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành, Nobi là một cậu bé hơi vụng về nhưng luôn nuôi dưỡng niềm yêu thích đặc biệt với hội họa. Anh ấy vẽ rất nhiều, trở thành học trò của một họa sĩ nổi tiếng và cũng mơ ước trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp trong tương lai.

Nhiều năm sau, cậu học sinh Nobi ngày nào đã trở thành người lớn, hàng ngày chen chúc trên những toa tàu điện ngầm chật chội để đi làm, và trở về nhà khi trời đã tối. Vào những ngày cuối tuần, có lúc ông Nobi phải bỏ lỡ chuyến dã ngoại với vợ con vì phải đi công tác đột xuất, hoặc phải đi đánh golf, câu cá với sếp. Thỉnh thoảng, anh về nhà rất khuya trong tình trạng say khướt. Khi đó, nhờ cỗ máy thời gian của con trai, ông Nobi đã có thể thổ lộ hết với người mẹ đã trút bỏ được cơn giận dồn nén về ông sếp khó tính, để rồi sáng hôm sau, tỉnh táo trở lại guồng quay tất bật và căng thẳng. như trước. Ký ức về ước mơ nghệ thuật năm xưa chỉ thoáng qua khi anh gặp lại cô giáo cũ, hay qua bức ảnh còn lưu giữ thời đi học. Khi Nobita – cậu con trai cùng những người hàng xóm đang say mê với những chuyến phiêu lưu kỳ thú ở xứ sở khủng long hay hành tinh tím thì ở một bên là thực tại, có những người lớn đang bận rộn lo toan cuộc sống. mỗi ngày, và giữ những giấc mơ không thành hiện thực trong sâu thẳm trái tim của bạn.

2.

Tôi đã từng tự hỏi, những giấc mơ bị lãng quên đó sẽ đi về đâu, khi người ta không còn nghĩ nhiều hay thao thức về chúng nữa? Ngày xửa ngày xưa, trong một bộ phim ngắn tôi từng xem, có một cậu bé luôn làm bạn với ước mơ của mình. Giấc mơ đó cũng mang hình hài của một cậu thiếu niên trạc tuổi anh. Hàng ngày, cậu vui vẻ đến trường, về nhà, làm bài tập, chơi game với bạn. Cuộc sống của cậu bé nhiều màu sắc và ý nghĩa hơn kể từ khi có bạn. Nhưng rồi cậu cũng lớn lên, đi học nhiều hơn, chịu nhiều tác động từ gia đình và thế giới bên ngoài, thời gian làm bạn với ước mơ dần thu hẹp lại. Và cuối cùng, một ngày nọ, người bạn không còn chỗ trong nhà chàng trai. Mộng anh đứng thẫn thờ sau cánh cổng, nhìn vào trong bằng ánh mắt tiếc nuối. Nếu những giấc mơ được định hình, hẳn đó là giấc mơ của ông Nobi và của rất nhiều người lớn trên Trái đất này, những người đã từng đứng trước cánh cổng khóa trái, lặng lẽ nhìn bạn mình, chờ ngày mở ra. ổ khóa vang lên, chỉ để rời đi trong tuyệt vọng.

Nếu có một con đường cho những giấc mơ tan vỡ, thì nó phải chứa đầy những giấc mơ đủ loại, mỗi đêm đi bộ một mình trên đôi chân trần, đi và đi cho đến khi kiệt sức. xuống.

“Tôi bước đi trong cô đơn […]

Trên đại lộ của những giấc mơ tan vỡ

Nơi thành phố đi vào giấc ngủ

Cái bóng là người bạn đồng hành duy nhất của tôi

Trái tim nông cạn là thứ duy nhất đập nhẹ nhàng

Đôi khi tôi ước ai đó ngoài kia sẽ tìm thấy tôi.”

(Trích từ bài hát “Đại lộ những giấc mơ tan vỡ” – Green Day Band)

Từng ngày, từng giờ, có thêm những ước mơ được đặt chân lên đại lộ vắng lặng ấy. Và biết đâu đến một lúc nào đó, khi người ta không còn muốn nhớ về những giấc mơ xưa, những giấc mơ sẽ nhạt phai và hóa thành cát bụi?

Thật buồn phải không, khi dần dần hiểu ra rằng không phải ước mơ nào cũng thành hiện thực, và không phải lúc nào con người ta cũng được sống như mong muốn từ thuở ấu thơ? Cũng như ông Nobi, nhiều người cũng đã từng mơ những giấc mơ cao đẹp, nhưng số người đi được đến cuối cùng của giấc mơ bao giờ cũng ít ỏi. Điều gì đã xảy ra với những giấc mơ? Không có gì quá khủng khiếp. Quả nhiên, những giấc mơ đến khi chúng ta còn trẻ, làm cho cuộc sống của chúng ta thú vị hơn, mở ra nhiều cánh cửa mới trong tâm trí chúng ta. Ở những ngã rẽ của cuộc đời, ta chợt nhận ra mình không thể mang ước mơ theo bên mình được nữa, vì muôn vàn lý do: không có cơ hội, không đủ khả năng, không đủ kiên trì, thiếu can đảm… Ước mơ chỉ là thứ bỏ lại bên cạnh đường, giống như một hành lý cồng kềnh không còn cần thiết nữa.

3.

Tôi đã từng nghĩ có gì đó cay đắng và bi đát trong sự tương phản giữa mơ và thực của những người lớn như ông Nobi, nhất là khi các phương tiện truyền thông liên tục đưa ra những thông điệp như “Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn”hoặc “Nếu bạn không xây ước mơ của chính mình, bạn sẽ xây ước mơ của người khác”. Ước mơ đã từng rất rực rỡ, trong khi hiện thực lại quá đỗi bình thường, tôi đã từng nhìn cuộc sống của những người trưởng thành bằng những so sánh như vậy, cho đến khi tôi lớn hơn một chút, vấp ngã thêm vài lần, chứng kiến ​​nhiều câu chuyện hơn. Truyền thông có thể kể hàng loạt tấm gương thành công, nhưng ít góc khuất hé lộ nỗi buồn của kẻ thất bại, hay sự thất vọng, căng thẳng của những người chọn đi theo đam mê của mình.

Một lần vào tháng 5, tôi nhận được tin cô gái tôi quen đã từ bỏ việc du học Mỹ sau 5 năm phấn đấu. Tôi đã kiên trì tự học tiếng Anh, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa để thử thách bản thân và đã nộp hồ sơ du học 2 lần. Câu chuyện của cô ấy sẽ là một ví dụ đầy cảm hứng như rất nhiều bài viết về sinh viên Việt Nam giành được học bổng từ các trường đại học danh tiếng nước ngoài, nếu không có một biến số ở cuối hành trình: Tôi không. được đại sứ quán cấp visa vào Mỹ dù đã có học bổng và giấy gọi nhập học của trường. Những người như bạn sẽ không bao giờ xuất hiện trên các tiêu đề, sẽ ít độc giả đọc những câu chuyện của những người đã cố gắng hết sức nhưng may mắn vẫn chưa mỉm cười.

Nhưng có lẽ cuộc sống này luôn vận hành theo những cách như vậy, không phải lúc nào cũng có một kết thúc có hậu. Tuy nhiên, đó không phải là kết thúc của tất cả mọi thứ? Với những người chưa chạm tới ước mơ như tôi, họ cũng đã trở lại điểm xuất phát, nhưng có một điều chắc chắn là họ không còn như xưa mà là một phiên bản giàu có, quyền lực và từng trải. trưởng thành hơn. Sau nhiều năm tìm kiếm học bổng, viết luận, tự học ngoại ngữ, cô không còn là cô bé rụt rè nơi thành phố lớn mà đã chủ động hơn trước các cơ hội. Và biết đâu một ngày nào đó, cơ hội sẽ lại mở ra với bạn. Còn những người chọn cuộc sống không gắn liền với đam mê thuở nhỏ như ông Nobi, họ có thể không trở nên xuất chúng, có thể là người chắp cánh ước mơ cho người khác, nhưng họ cũng đã trở thành một phần cần lao của thế giới này. Ước mơ vĩ đại hay ước mơ tầm thường, ước mơ trở thành hiện thực hay ước mơ chỉ còn là ảo ảnh trong ký ức, tất cả đều là ước mơ. Và đừng vội cho rằng những ước nguyện chưa thành của bạn đã hoàn toàn lụi tàn. Chúng vẫn còn đó, như trong những bức tranh Nobi vẽ ​​con trai anh từ khi nó mới chào đời, hay khoảnh khắc nó bình thản cầm cọ vẽ trong sân một ngày nắng.

4.

Khi đang viết những dòng này, một cảnh trong phim “You are the apple of my eyes” vụt qua hồi tưởng của tôi. Đó là hình ảnh những người bạn cấp 3 ngồi cạnh nhau trên bậc thềm gần biển, chân đung đưa, lần lượt thổ lộ những ước mơ cho tương lai. “Tôi muốn thế giới này vì tôi mà khác đi một chút” – Kha Cảnh Đằng – nhân vật chính nói sau một hồi ngập ngừng. Nhiều năm sau, những đứa trẻ từng ngồi ngước nhìn bầu trời xanh bao la năm ấy đều đã trưởng thành, không phải ai cũng đã đi hết khát khao của tuổi trẻ. Tuy nhiên, khoảnh khắc họ đứng trước biển và nói ra điều ước một cách trong sáng nhất chắc hẳn đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ đi cùng họ mãi mãi.

Tôi cũng như những đứa trẻ bên bờ biển ấy, ôm ấp những giấc mơ của riêng mình và còn bối rối về chúng. Tôi cũng không thể khuyên ai phải làm gì với mong muốn của người đó, như cậu bé Nobita, dù quay về quá khứ gặp cha thuở thiếu niên nhưng vẫn không thay đổi được tương lai cha mình không phải là nghệ sĩ. . Chỉ có một điều tôi luôn tin tưởng, đó là dù kết thúc có ra sao thì ước mơ vẫn luôn là món quà thuần khiết mà cuộc đời ban tặng cho con người. Ước mơ là điều tuyệt vời, là ngọn đèn nhỏ soi đường sưởi ấm trái tim, để tâm hồn có phần yếu đuối có thêm sự kiên nhẫn và vững vàng, không lạc lõng giữa dòng đời. . Chỉ bấy nhiêu thôi, đủ để ước mơ không bao giờ là vô ích.

Việt-Anh

Bài đã đăng trên tạp chí Trà sữa Chợ Tám số 161

Leave a Comment