Hạnh phúc của việc nấu ăn


Tôi muốn viết một bài về nhà bếp của tôi. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng, tôi đã ngừng nấu ăn trong một thời gian khá dài. Dạo này tôi chỉ làm qua bữa, ngày này qua ngày khác. Buổi tối đi làm về, tôi bật bếp rán gà, luộc rau, nấu cơm. Ngày nào cũng như ngày nào, mọi thứ trôi qua thật nhạt nhẽo. Sau đó, khi tôi nhận ra, con dao của tôi đã bị mòn đáng kể. Mệt mỏi vì không thể làm những điều vui vẻ như ngày xưa. Một người anh đã từng nói: “Ca dao là một ca dao buồn, nó buồn vì không thể sống hết mình”. Nghe có vẻ buồn, nhưng tôi vẫn không bận tâm. Một con dao cùn không phải là thứ kéo tôi trở lại bếp (nghe chết tiệt). Điều gì đã khiến tôi bắt đầu lại với căn bếp, bắt đầu kiên nhẫn để nấu ăn (ngon), là nấu cho những người thân yêu của mình.

Tự nấu ăn thật dễ dàng. Vài miếng thịt gà, mớ rau, bát cơm là đủ bữa.

Nấu ăn cho người lạ chẳng có chút động lực nào vì họ là ai và tại sao bạn lại nấu ăn? Chắc nhờ @Lâm Khải Hoàn viết và chia sẻ một bài về nấu ăn trong bếp chuyên nghiệp chăng?

Điều khó nhất trong tất cả là nấu ăn cho những người bạn yêu thương, những người bạn thực sự yêu thương.

Vì chỉ có như vậy, sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi vẫn đến Coopmart mua đồ ăn cho kịp giờ. Thường người ta đi chợ sáng, chợ chiều, nhưng 9 giờ tối ai lại đi chợ. Bạn có thể bảo tôi ngày mai dậy sớm để mua, nhưng như vậy sẽ không kịp. Phải là thời gian, phải là nguyên liệu, vì món ăn cần (rất nhiều) thời gian để làm.

Bởi vì chỉ khi đó tôi mới có thể thực sự tập trung vào món ăn. Vì nấu ăn cho người thương là cả một quá trình nghiên cứu, gắp lên đặt xuống xem có hợp khẩu vị người ấy không. Người đó thích ăn loại thức ăn nào? Không chỉ đơn giản là tự mình làm. Tự làm, mọi thứ thật đơn giản.

Vì chỉ khi đó mình mới đủ kiên nhẫn ngồi canh nồi nước dùng ninh 3 tiếng 45 phút với xương và rau chứ không phải 1 tiếng với xương. Lúc đó, tôi mới đủ kiên nhẫn để làm món trứng ngâm với quá nhiều nguyên liệu, dù tôi từng nói: “Ăn trứng cầu kì lắm. Lòng đào luộc rồi nhưng vẫn phải ngâm qua đêm, rửa sạch”.

Vì chỉ khi đó, tôi mới có đủ tập trung để ngồi bóc trứng cút, trứng gà. Nếu bạn nghĩ rằng bóc trứng dễ dàng, hãy đến và bóc chúng với tôi. Vì mình đã bóc trứng cho người khác nên phải bóc thật đẹp, không được vỡ, nứt, sứt, rỗ… Mình không làm cho người thân (dù họ không để ý) nhưng mình vẫn nên. LÀM. Nếu bạn nghĩ bóc trứng dễ dàng, hãy ngồi bóc 50 quả trứng cút với tôi. Vui thật, trứng tuy nhỏ nhưng cũng dễ bể vì tay em lóng ngóng lắm. Ngày xưa nghe mẹ bảo bóc trứng là chạy mất dép, giờ xa nhà ngồi bóc cho người thân… (TvT). Rồi dù có quậy mấy quả trứng cũng cố ngồi chọn quả đẹp nhất đem cho người ta.

Có vẻ như mọi thứ đã được thực hiện, nhưng đó là sự chuẩn bị. Rồi cả buổi sáng lật tung bếp núc, sắp xếp cơm nước, mồ hôi nhễ nhại. Đó là tất cả về việc đảm bảo thức ăn của bạn là tốt nhất có thể. Nếu nó không ngon, tốt, tốt, ít nhất, tôi đã cố gắng hết sức.

Tôi không viết để kể khổ vì tôi nghĩ nếu bạn có tư tưởng khổ thì bạn không nên làm. Người ta thường nói nấu ăn ngon không cần cầu kỳ phức tạp nhưng cần thời gian và công sức. Tất cả những cố gắng ấy sẽ được đền đáp bằng đúng một câu: “Ngon lắm anh ơi” hay như anh tôi ngồi ăn một miếng thì ngồi húp xì xụp không nói lời nào. Và tất nhiên không thể thiếu phản hồi quan trọng nhất trong ngày, khi được người thân yêu khen và nói: “Thank you”.

Tôi nghĩ niềm hạnh phúc của việc nấu ăn chỉ đơn giản thế thôi, đó là nhìn người khác (những người thân yêu) thưởng thức món ăn của mình và họ cảm thấy ấm lòng vì những gì mình làm. Cách nấu rất đơn giản, chỉ tốn thời gian và công sức.

Chúc bạn tìm được động lực nấu ăn và chúc bạn, dao luôn sắc bén.

————————————————– – —————-

Đặt liên kết web của riêng bạn để có được một số lưu lượng truy cập. Các bạn có thể vào đây để đọc thêm các bài viết về bếp mà mình chưa có dịp chia sẻ tại đây: liên kết

Đọc thêm:


Leave a Comment