Màn hình máy tính, đánh mất mùa hè và nhận ra chúng ta chẳng còn suy nghĩ gì nữa,…

[ad_1]

Miền Bắc có những ngày mưa liên tục… lộp bộp… lộp bộp… trên mái tôn.

Cảm nghĩ được viết ra khi vừa trở lại máy tính sau khi ngồi cả tiếng đồng hồ mất điện ngoài ban công ngắm mưa, nhìn dòng người hối hả trên những con đường xanh đỏ trong những chiếc áo mưa. Con đường chính yên tĩnh hơn bình thường. Coi như câu văn tả trời mưa em hay làm hồi tiểu học: “Tả cảnh trời mưa nơi em ở”. Nhưng suy nghĩ của tôi bây giờ có chút nghẹn ngào như nước bên đường.

Tôi nhận ra rằng mình có thể ngồi cả tiếng đồng hồ, nhẩm lời bài hát “Colors of the wind”, nghĩ về mọi thứ từ quá khứ, quá khứ, tương lai, tương lai hay thậm chí là tưởng tượng ra những khung cảnh. , tình hình với những người mình quen và nói chuyện, cười một mình, không biết có bạn nào có trí tưởng tượng kiểu này giống mình không. Thậm chí có những đêm tôi tưởng tượng ra những chuyện buồn như trong phim xảy ra với mình rồi khóc. Nghe có vẻ ngớ ngẩn. 😀 Ngày xưa những suy nghĩ vẩn vơ này hay xảy ra hơn, nhưng giờ thì ít hơn rồi.

Link nhạc: 🙂 <3

Sau mùa hè cày phim mới nhận ra những bộ phim hoạt hình, anime chứa đựng nhiều ý nghĩa thật đẹp và nhạc của chúng cũng vậy, đây là một ví dụ:

Bạn nghĩ rằng những người duy nhất là những người
Là những người nhìn và suy nghĩ như bạn
Nhưng nếu bạn đi theo bước chân của một người xa lạ
Bạn sẽ học được những điều bạn chưa từng biết, bạn chưa từng biết

Lan man rồi, quay lại vấn đề chính: Mùa hè đã mất

Mùa hè đi một mình :)) – Bãi biển Đông – Thanh Hóa

Nhưng trong một giờ đó, tôi cũng nhận ra rằng tôi đã đánh mất con người của mình từ bao giờ, có thể là nhiều năm trước, kể từ khi tôi có máy tính và điện thoại khi bước vào cấp ba. Càng ngày tôi càng nhận ra có gì đó không ổn nhưng tôi vẫn tiếp tục. Thực tế là dành cả ngày trên máy tính và mạng xã hội khiến tôi không nghĩ gì về nó.

Bạn lướt qua Spiderum, trước đó bạn dành hàng giờ lượn lờ, tải đi tải lại newsfeed facebook, rồi mở youtube, instagram, xem story của bạn bè…vv?

trạng thái

Nếu không, bạn vừa làm việc chăm chỉ vừa nghỉ giải lao, hoàn thành một bài tập nhỏ, thiền, đọc xong một cuốn sách, giúp đỡ ai đó, v.v. hàng ngày, đừng giết thời gian của mình trên mạng xã hội và những trò tiêu khiển khác trong thời kỳ hỗn loạn này. Chúc mừng bạn đã tránh, dừng, chữa, ngăn chặn được một thói xấu, một căn bệnh, một hội chứng, một cơn nghiện mà hầu hết mọi người trong xã hội hiện nay đang mắc phải: nghiện mạng xã hội.

VNExperess khảo sát

Trường hợp thứ hai, nếu bạn mắc đầy đủ các hội chứng như dành gần như cả ngày để lướt ngón tay, lăn chuột trên không trên newsfeed, video trực tuyến, ngủ muộn, sáng dậy lại cắm mặt vào điện thoại, máy tính, công việc không tập trung?

Nó khá nguy hiểm, nhưng tôi sẽ không nói thêm bất kỳ tác dụng phụ hay triệu chứng nào. Chúng ta bắt gặp những bài viết giống như bài bạn đang đọc ở đây hàng ngày trên các trang facebook của chúng ta kêu gọi “ngừng sử dụng facebook và thay thế nó bằng 30 trang web sẽ thay đổi cuộc đời bạn” và rồi chúng ta chỉ lướt qua nó và không quan tâm. Thích nhất là cho 1 like, 1 reaction cao thượng rồi lan Share lên tường rồi đâu lại vào đấy. Những lượt thích và chia sẻ đó có tác dụng trấn an tâm lý kỳ lạ trước những rủi ro xảy ra.

Nếu bạn “nhiễm” những dấu hiệu trên ngày càng nhiều, chứng tỏ bạn đã hoặc sắp gặp phải một số vấn đề, ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của cơ thể, gia tăng cảm giác cô đơn, thiếu ngủ và lo lắng. – Lại một mối đe dọa vô ích, vì nó không ảnh hưởng ngay lập tức, nhưng thậm chí ảnh hưởng không sao cả. Tôi đã nói với bạn rằng 😀 phải không?

Bảo không nói nhiều số liệu khô khan mà chỉ nói thêm như yêu cầu lập luận trong các bài văn nghị luận ở trường THCS – Vnexpress

Hay bạn cũng giống tôi? Đấu tranh với chứng nghiện này. Cố gắng giữ cho mình bận rộn, lập kế hoạch, thực hiện các hoạt động khi rảnh rỗi. Nhưng rồi cũng có lúc thất bại với những dự định, suốt ngày cắm mặt vào máy tính, điện thoại vô bổ rồi ngày đêm bay bay mà lúc nào cũng như thằng trên mây, tóc thì suối, mắt thì.. ôi thôi. Rõ ràng, cai nghiện là một quá trình khó khăn và việc chúng ta không thể hoàn toàn tách khỏi nó có thể khiến chúng ta trở lại con nghiện bất cứ lúc nào khi chúng ta bị phân tâm, mất phương hướng. Vì vậy, chúng ta phải làm quen với nó.

Thở đi, sau khi được like, cmt, bạn có thấy sảng khoái không, não hơi cao? Chú ý. Tôi sẽ nghiện upvote trên spiderum 😀

Cách thức như bài viết dưới đây với những hoạt động đầu tư cho kiến ​​thức và sức khỏe sẽ giúp ích cho bạn rất nhiều. Mùa hè của mình tiết kiệm được một phần nhờ bơi lội, chạy bộ, tập thể hình và vài cuốn sách, không nói thêm, nhiều người nói, nhưng bạn vẫn là yếu tố quan trọng nhất, con nghiện. :))

Dự là sẽ có nhiều con nghiện đọc xong, gật đầu lắc đầu: “Chắc là trừ mình ra…” Kiểm soát được,… “ổn”, ôi ai nhắn. Đi check face 1 lần cho yên tâm, cái này tính sau, mình làm chủ được là ổn, đọc sách self-help 1 năm chưa xong, tập thể dục cũng 7 3 21 ngày rồi. – Đây là những gì tôi đang nói với chính mình :)). Tôi đã cố gắng đọc xong đống rác thải cũ mà tôi đã mua để tiết kiệm tiền.

Thua

Vì vậy, làm thế nào tôi mất mùa hè của tôi? Trao đổi thôi. Tôi nghĩ mình mất nhiều hơn được, tôi còn nhớ hồi trước nhà không có mạng, chỉ có cái TV thôi. Buổi tối, cả nhà cùng nhau ngồi xem đầy đủ các chương trình Thời sự, Giải trí, Phim buổi tối, Gặp nhau cuối tuần,… Mình cũng thấy khi không có internet mình đã học được rất nhiều điều bổ ích. kiến thức. và biết chọn lọc hơn so với mớ thông tin hỗn độn trên mạng bây giờ, cái này là do mình. Tôi phải cảm ơn truyền hình đã làm cho tôi yêu khoa học, thiên văn, địa lý, lịch sử qua các kênh truyền hình như Discovery, NatGeo… Và các kênh truyền hình Việt Nam hay các kênh phim nước ngoài nữa. Tôi có vốn điện ảnh và âm nhạc khá dày dặn.

Mình là thế hệ Z, sinh năm 2k, nhưng mình cũng hiểu và thấy được sự khác biệt giữa các thế hệ, giữa quá trình chuyển giao giữa thập niên 9x và 10x diễn ra nhanh chóng và chóng mặt như thế nào. Tôi vẫn nghe cha tôi nói về khi ông còn là một đứa trẻ. Ông nội tôi lúc đó có nghề làm xe đạp. Thời đó làm xe đạp giàu lắm, thời bao cấp, đâu phải ai cũng có xe đạp để đi đâu. Tuy nhiên, xã hội thay đổi nhanh chóng, nghề đó ngày càng tụt hậu.

Về ông nội mình, gia đình cũng khá giả, ông là một trong hai người đầu tiên ở Hải Dương có tivi màu, nghe nói là Sony, Việt Nam xưa nay vẫn có câu “nét như sony” cũng bởi vậy. anh ấy thích sản phẩm. Nhật Bản này. Lúc đó cả phố tập trung ở căn phòng trước nhà ông bà để chờ xem chính sự vào buổi tối, khi hàng xóm đến ăn tối cũng đến dọn cơm xin một chỗ ngồi đẹp để xem. bản tin truyền hình.

Bố mẹ tôi hay nói ngày xưa lên thành phố nghèo thật nhưng có nhiều thứ hơn bây giờ. Không có nhà cửa, không có dòng kênh đen ngòm, không ô nhiễm hôi thối giữa lòng thành phố, không có những dòng sông sủi bọt của nước thải nhà máy. Buổi chiều người ta đi làm về, nhàn nhã, không giống như bây giờ tan sở. Người về chơi với con, trẻ rủ nhau đi chơi, ông già ngồi đánh cờ. Những cảnh này thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gặp, nhưng hiếm hơn và cũng đông hơn, trai gái trẻ hơn tôi bây giờ vào net nhiều, ăn chơi nhiều hơn, đi bar, nhà nghỉ.

Vài phút bình yên khi trở về nhà

ảnh mượn của con bạn, nguồn trên ảnh.
ông ngoại – ảnh còn mượn

Tôi có một tuổi thơ, tuy là một đứa trẻ thành thị, nhưng tôi không có, ồ, tôi ít dùng đến internet, tôi thấy đó không phải là mất mát mà dường như nhận được nhiều hơn so với những đứa trẻ bây giờ. Tôi hơn anh tôi 9 tuổi, gần chục năm nhưng tôi đã thấy sự khác biệt và phần nào thương xót cho những đứa trẻ, thế hệ hiện tại và tương lai của chúng. Thay vì ra ngoài đá nhau, họ suốt ngày chui rúc trong nhà, cúi gằm mặt, cúi gằm mặt vào màn hình điện thoại. Đi đâu, chúng không còn chơi game, đuổi bắt, chơi với nhau mà chúng xin điện thoại của bố mẹ, mỗi người cầm một chiếc, thế hệ tương lai cúi đầu, không biết ngước nhìn thế giới là gì. .

Lớn lên rồi – Phim hài ý nghĩa về thế hệ. Xem 2 phần 😀 Trong phim ông bố ước con lấy đá đập vỡ đầu anh mình

Bản thân chúng ta đã thay đổi rất nhiều kể từ khi mạng xã hội ra đời. Tôi nhận thấy rằng mạng xã hội với rất nhiều thông tin mỗi khi chúng ta vuốt và lăn chuột, nó làm cho chúng ta bị rối loạn cảm xúc, chúng ta dùng nó để mua những cảm xúc tức thời. Chưa kịp đồng cảm, thả tim để linh hồn người đàn ông trốn xuống gầm xe thì ngay sau đó là bức ảnh troll Linh Ka và ngay sau đó là những tin tức gây phẫn nộ của thầy cô. chạy điểm cho con em Hà Giang trong kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia. Chúng ta đọc và lướt qua chúng nhanh đến nỗi bộ não của chúng ta không thể xử lý hết thông tin, Cảm xúc sau 30 phút lướt web rất lẫn lộn và sau khi rời khỏi máy tính, chúng ta không có gì trong đầu và chỉ đi vệ sinh sau khi rời đi. , anh lại cầm máy vuốt lên. Một ngày trôi qua, chúng ta hoàn toàn không thể nghĩ ra bất cứ điều gì trong đầu, sự phân tâm của chúng ta giảm xuống mức thấp đến tận gót chân. Và đáng sợ hơn là chúng ta không thể tách rời nhau, nghiện hội chứng FOMO (Fear of missing out), nỗi sợ bỏ lỡ điều gì đó. Nghiện mạng xã hội cũng đang được xem xét về khả năng mắc chứng rối loạn tâm thần. Bạn có thể đánh giá cảm xúc của mình sau 30 phút cuối cùng sử dụng mạng xã hội không? Bạn có thể nghĩ về bất cứ điều gì? Bạn nhớ gì? Bạn tương tác nhiều nhưng tắt điện thoại bạn thấy cô đơn?

Còn bản thân tôi, những suy nghĩ của tuổi mới lớn và những thông tin nhiễu loạn hàng ngày trên mạng xã hội đã không ít lần khiến tôi phát điên.

Giữ và thả Reacts…e…eeeee!!!

Đa cảm hay vô cảm?

Sẽ thật đáng lo ngại nếu chúng ta cứ để thời gian trôi qua một cách vô tư như vậy. Nhưng đừng lo, luôn có cách và sử dụng mạng xã hội đúng lúc cũng có lợi miễn là bạn biết cách kiểm soát.

Hãy dành nhiều thời gian cho bản thân, bản thân chúng ta còn nhiều điều thú vị, nhiều giới hạn, nhiều điều tươi đẹp cần khám phá. Lập kế hoạch cho bản thân và suy nghĩ nhiều hơn. Đóng!

Hình ảnh bãi biển cho mùa hè:

Thuyền đã xa…

Bài viết đầu tay nên mong mọi người nhiệt tình comment và xin gạch. Chút cảm xúc chiều mưa bão số 3 thôi.


[ad_2]

Leave a Comment