Mục ruỗng và đói khát


31 Tháng mười hai, 2019

Cách đây hơn 1 tuần, đi ngang qua phim truyện Việt Nam tại số 4 Thụy Khuê – Hà Nội, người ta giật mình bởi những tấm băng rôn đỏ rực dán khắp từ ngoài vào trong, khổ lớn, nổi bật với nội dung yêu cầu Vivaso. “GET OUT” (bằng lời nói), trả lại Studio cho nghệ sĩ. Trong số đó có những biểu ngữ khẩn thiết viết “Chúng ta cần phải làm việc”.

Vivaso là hãng tàu của Việt Nam, họ mới mua lại cổ phần của hãng phim này cách đây 3 năm, trở thành nhà đầu tư chiến lược với 65% cổ phần.

Chưa bao giờ thấy nghệ sĩ Việt đoàn kết đấu tranh đòi quyền lợi như vậy. Không khí rừng rực rỡ khiến tôi tò mò muốn tìm hiểu. Tôi không cần phải nói vì huênh hoang, tôi muốn biết các nghệ sĩ của Hãng phim truyện Việt Nam thực sự muốn làm việc đến mức nào, và ai đã tước đi cái “quyền lợi chính đáng” đó của họ?

Đất vàng của… quán nhậu!

Hầu như bạn trẻ Hà Nội nào cũng từng đến ngã 4 Thụy Khuê này nhiều lần. Nhưng không phải để hỏi hay làm bất cứ điều gì, mà để uống. (!)

Lần đầu tiên vào đây, tôi cứ nhìn đi nhìn lại và dụi mắt. Tại sao lại lạ như vậy? Đi qua cánh cổng tòa nhà cũ kỹ bẩn thỉu trên đường Thụy Khuê với tấm bảng vẫn treo bảng Hãng phim truyện Việt Nam cũng cũ kỹ không kém, đi sâu vào bên trong, đi qua những dãy phòng làm việc cửa khóa im lìm, tối om, mục ruỗng, bất chợt mở ra một không gian tuyệt vời. Đất vuông vắn dài hàng nghìn mét chạy sát Hồ Tây thoáng mát. Ngay trung tâm Hà Nội có mảnh đất (ăn uống) tuyệt vời này. Nhiều nhà hàng, quán nhậu tưng bừng tương phản với cảnh hoang tàn toàn diện bên ngoài, tận dụng khung cảnh ven hồ tuyệt đẹp. Tôi nhớ ngày đó chúng tôi thường ăn ở quán Vọng Ba Lầu. Đúng như tên gọi, nó có một gác xép rộng (dài) nhô ra hồ để ngắm sóng vỗ (hop ba).

Tóm lại, mảnh đất vàng của Hãng Phim truyện Việt Nam danh giá ấy mấy chục năm trước đã bị chia năm xẻ bảy cho tư nhân thuê làm quán nhậu.

Đã nhiều lần tôi đến đó, tôi chưa bao giờ thấy một mảng hoạt động nào như hãng phim (là phim quốc gia), hay một công ty làm việc phải có. Thậm chí không thể nhìn thấy một bóng người.

Khung cảnh trông như thế này:

Tuy nhiên, hãng vẫn có tiền để “làm phim”.

Làm phim “hàng tấn” tiền cất kho

Năm 2014, báo chí đưa tin bộ phim Sống cùng lịch sử bi đát, ra rạp hai tuần mà không bán được mấy vé, cuối cùng phải hủy nhiều suất chiếu. Đây là một trong những dự án phim cổ trang có kinh phí lớn nhất Việt Nam, lên đến 21 tỷ đồng, do Hãng phim truyện Việt Nam sản xuất, NSND Nguyễn Thanh Vân đạo diễn và Đoàn Minh Tuấn viết kịch bản. .

Trước đó, năm 2010, báo chí đưa tin về vụ việc Thái sư Trần Thủ Độ (đạo diễn Đào Duy Phúc) sản xuất nhân dịp Đại lễ Thăng Long – Hà Nội (2010) với kinh phí 57 tỷ đồng. Trung bình mỗi tập phim có kinh phí 1,7 tỷ đồng, gấp gần 10 lần kinh phí trung bình của một bộ phim truyền hình trong nước. Nhưng do bị trì hoãn tới 3 năm nên cuối cùng nó đã không được phát sóng trên các đài truyền hình.

Bộ phim Lý Công Uẩn – đường vào thành Thăng Long (Đạo diễn Cấn Đức Mậu) với kinh phí hàng trăm tỷ đồng được đưa sang Trung Quốc quay tặng Đài THVN nhưng cũng không được chiếu vì trang phục, bối cảnh, cách làm phim bị “Hán hóa”.

Bộ phim truyền thuyết về thiên đường (các đạo diễn Phạm Thanh Phong, Đặng Tất Bình) kinh phí 60 tỷ, hoàn thành chậm, chưa kịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long nên cũng cất.

Theo tác giả Phạm Lý, nhiều phim nhà nước khác như phim Tiêu Chín ở Xiêm La (đạo diễn Bùi Tuấn Dũng) và người trở về (Đạo diễn Đặng Thái Huyền) được đầu tư hơn 10 tỷ đồng, mỗi phim được chiếu miễn phí. Trước đó, nhiều phim ra rạp và vào thẳng kho như Rừng đen, Chơi với Đẹp Vũ điệu đam mê.

Về bộ phim Sống cùng lịch sửĐạo diễn Nguyễn Thanh Vân từng nói trên báo chí đại loại như “ngay từ khi làm phim, tôi đã không tự tin là có khán giả”.

Theo tác giả Hạnh Phương của báo VietNamNet, ông Văn từng giải thích: “Sống cùng lịch sử nói là rót 21 tỷ nhưng thực tế chỉ khoảng 13-14 tỷ đồng vào phim, còn lại để chi cho những việc khác của công ty. Chủ yếu là trả lương cho nhân viên, vận hành trường quay.”

Trước đó, Phó Giám đốc Hãng phim, nhà quay phim Lý Thái Dũng cho biết, thực tế hãng phim của ông tính kinh phí để làm bộ phim này phải là 30 tỷ đồng nhưng mới được cấp 21 tỷ nên phải gói ghém tính toán.

Vâng, “có” chỉ 21 tỷ. Không biết những người duyệt tiền cho phim này có bị “nhột” khi nghe hai ông trúng tuyển không, và cũng không biết trong dự án kinh phí với Bộ Tài chính có khoảng 7 tỷ đồng “để chi cho các khoản khác. chuyện của hai vợ chồng.” công ty” được đưa vào sổ sách kế toán. Tiền vào túi Nhà nước nên nói gì cũng nhẹ như lông hồng.

Ông Dũng cũng từng cho rằng không thể so sánh hiệu quả của hãng phim nhà nước với tư nhân vì cơ chế: hãng phim nhà nước không có tiền, không ai cung cấp.

Ông Dũng than thở: “Ba năm nay hãng không có một xu nào của nhà nước đặt hàng, tài trợ. Hơn 100 người sống trong cảnh lấp lửng. Trong khi các hãng tư nhân có khi chỉ cần 3 người là gọn nhẹ bộ máy vận hành, không phải “nuôi” ai.

Đấy, sao 3 năm sống lay lắt mà sao mấy trăm con người đó không chịu nghỉ ngơi mà cứ cố bám lấy cái phao thối tha ấy? Không phải là tìm cơ hội đào thêm vài chục tỷ phim sao?

Hàng chục năm “bú sữa” thành người què quặt

Không vòng vo như hai ông kể trên, đạo diễn Đặng Nhật Minh thẳng thắn nói: “Với phim đặt hàng, Nhà nước không quan tâm lắm đến hiệu quả kinh tế. […] Ngày kỷ niệm lớn chiếu phim rồi cất kho cũng được, miễn là hoàn thành nhiệm vụ chính trị”.

Hóa ra là như vậy.

Ngoài các đạo diễn kể trên, có ai ở Hãng phim Truyện Việt Nam hiểu được điều này? Tôi chắc họ cũng là người có học, phải hiểu hơn ai hết. Vậy tại sao khi ai đó mua lại một hãng phim đã lụi tàn nhiều năm và tìm cách xây dựng lại, hàng chục nghệ sĩ lại phản ứng gay gắt như vậy?

Không đi làm mà đòi lương

Giữa tháng 1/2019, Vivaso thông báo cắt lương và bảo hiểm của 30 nghệ sĩ do họ không làm việc và không đến cơ quan chấm công theo quy định. Các nghệ sĩ cho rằng họ làm công việc đặc biệt và sáng tạo nên không thể bắt họ phải chấm công như một cu li văn phòng. Nhưng họ cũng nói rằng trong thời gian này họ không làm bất cứ việc gì của công ty.

Một nhân viên văn phòng cũng dễ dàng nhìn ra cái lý khi có hợp đồng (biên chế) toàn thời gian với nơi làm việc, công ty yêu cầu anh ta đi chấm công ở văn phòng để buộc anh ta phải lên. Công ty đã bỏ tiền ra để mua đủ 8 tiếng làm việc cho người lao động nên họ có quyền đòi hỏi anh ta trong thời gian đó. Tiền bảo hiểm cũng là để bảo hiểm cho thời gian làm việc chứ không ai bảo hiểm cho sự nhàn rỗi “ở nhà”. Lập luận họ là nghệ sĩ nên không cần công ty quản lý (nhưng họ không làm việc cho công ty) nhưng vẫn bắt chủ đầu tư trả lương và bảo hiểm đầy đủ là một lập luận vừa bẩn vừa ngon. Mọi người.

Bao nhiêu năm lười nhác, sống không có ăn, cậy danh nghệ sĩ quốc dân để làm những việc văn hóa tốn tiền tấn mà vô ích. Dọa bị đuổi khỏi “tổ ấm”, chị khóc nức nở, giằng co cái mác nghệ sĩ cao sang để cố nuôi bầu sữa mấy chục năm?

Nó thực sự có hại. Thật xấu hổ cho cái danh nghệ sĩ, thật ra tầm thường, đầy tham lam mà vẫn giả vờ sang chảnh.

Cách đây mấy năm, nghệ sĩ điện ảnh Nguyễn Chánh Tín phá sản hãng phim riêng vì làm phim Dòng máu anh hùng kinh phí 1,5 triệu USD nhưng chỉ bán được 7 tỷ USD tiền vé. Nhiều phim tư nhân khác đầu tư cả về mặt nghệ thuật lẫn thương mại như Thiên mệnh anh hùng, Bẫy rồng, Bụi đời Chợ Lớn, Quyền, Fan cuồng…, khi thất bại, nhà đầu tư nghiến răng chịu đựng. Họ đủ hiểu biết và sòng phẳng để không lợi dụng sự thương hại như vài chục “Nghệ sĩ nhân dân” của Nhà nước và “Nghệ sĩ ưu tú” của Hãng phim truyện quốc gia kể trên.

Ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, cũng “bới móc” “Nhà nước còn nuôi anh em chúng tôi” khi năn nỉ Nhà nước đồng ý tiếp tục tài trợ, tới 85 tỷ/năm. Nếu không được “ăn” nữa, Người dọa: “40.000 bộ đội cả nước sẽ lo kiếm cái ăn, không còn thì giờ làm chiến sĩ giữ vững mặt trận văn hóa tư tưởng của Tổ quốc”.

Hóa ra mục đích của những nghệ sĩ này (xin lỗi các anh chị em nghệ sĩ chân chính), chỉ là ôm chặt lấy miếng cơm manh áo được cho.

Trên đường phố Sài Gòn, thỉnh thoảng người ta lại gặp một em bé bán vé số từ chối tiền khách vì đi bán vé số chứ không phải ăn xin. Thịnh và các nghệ sĩ được đề cập trong bài báo nên đến gặp các em nhỏ và quỳ xuống để học một bài học về nhân cách.

Tác giả: Tre

*Bài viết này đã được nhà xuất bản chỉnh sửa và sửa chữa, các quan điểm thể hiện trong bài viết trên được đăng trên trang chủ của người đăng, vì vậy chúng cũng có thể là quan điểm của người đăng ban đầu.*

Leave a Comment