NĂM SỰ THẬT VỀ TỆ NẠN DIỄN GIẢ


1. Nếu bạn chịu khó đọc và nghiên cứu kỹ cuốn sách, bạn sẽ không cần và không thích nghe bất kỳ diễn giả để chia sẻ. Nói cách khác, mọi thứ mà một diễn giả, một nhà đào tạo nói với bạn đều có sẵn trong sách.

2. Diễn giả, giảng viên ở nước ta là những người sao chép sách của người khác để trục lợi. Chúng có thể hùng hồn và dễ hiểu hơn, nhưng phần lớn chúng không sâu sắc hoặc có ý nghĩa. Kiến thức không có mục đích là kiến ​​thức nguy hiểm. Như thầy lang đọc sách bị đau bụng uống nhân sâm.

3. Người đứng lớp là người phải ham đọc, ham viết. Họ thường là những tác giả vĩ đại. Tất nhiên, những người nói giả cũng làm như họ đọc rất nhiều sách và khoe khoang về việc đọc sách. Cái chết là ở đó. Nhưng tinh ý, bạn sẽ biết họ đọc nhiều hay đang nói dối. Ngồi cạnh một người đọc nhiều và đúng cách, bạn sẽ học được ít nhiều chỉ sau 5 phút. Ai đọc nhiều sách thì không thù oán, kỳ thị ai quá nhiều. Họ ghét tất cả những ai ghét lòng trắc ẩn. Thương ai chẳng nhõng nhẽo.

4. Loa có nhiều quạt chưa hẳn là loa cao cấp. Chung cư tỷ phú thì đông nhưng biệt thự 35 tỷ thì ít. Nhạc Beethoven hiếm khi được nghe, nhưng băng nhạc nổi tiếng lại bán đắt như tôm tươi.

5. Vì sao loa nhái, đào nhái tràn lan tại Việt Nam? Vì người Việt mình đa số lười đọc sách một cách nghiêm túc. Gối đầu giường của chúng tôi đa số là VẠN KHÁNH NỀN và LỊCH VẠN AN NINH. Ngoài việc cúng và xem tuổi, ngày giờ xuất hành, làm nhà, cưới vợ lấy chồng con cái, chúng tôi không biết dùng sách vào việc gì.

Nhân dân, công dân Âu Mỹ và Israel gối đầu giường với Lão Tử, Trang Tử, Harari, Greene, Daniel Pink. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ lý giải tại sao những người nói tiếng Việt có thể kiếm được hàng trăm tỷ USD mỗi năm.

Loa giả đánh lừa chúng ta không phải vì chúng hay mà vì chúng ta cả tin.

Một người có lương tâm, khi hành động bao giờ cũng phải tự hỏi mình có phạm tội hay không.

Nhiều người hỏi tôi tại sao tôi không đếm những việc làm tốt của mình (theo cách của NLP) mà lại đếm những việc làm xấu. Tôi sẽ trả lời vào một dịp khác vì câu trả lời rất dài.

Nói một cách đại khái, việc ác dễ bắt và khó nhận biết hơn việc thiện. Thông thường, chúng ta luôn nghĩ rằng mình ổn, nhưng thực tế không đơn giản như vậy.

Tôi biết một diễn giả nổi tiếng, hot ở Sài Gòn. Trong một cuộc họp nhân viên tiếp thị nội bộ, ông nói:

– Cái ngu của bệnh viện (tư nhân) là coi bệnh nhân như bệnh nhân. Thực tế, để kiếm được miếng ăn, bệnh nhân phải được coi như những con bò sữa. Phải học cách vắt sữa. Bóp sao cho mịn và bò không kêu. Tôi sẽ chỉ cho họ cách vắt sữa. Mục đích của bệnh viện tư nhân là Tiền. Mục tiêu của chúng tôi cũng là TIỀN. Tiền từ đâu? Từ bò sữa!

BỐN DẤU HIỆU NHẬN BIẾT NGƯỜI THỰC PHẨM

1. Những người nói giả sẽ tự nhận hoặc ngầm khẳng định sẽ làm giàukiếm tiền là dấu hiệu duy nhất để khẳng định thương hiệu cá nhân, rằng tiền là tấm vé duy nhất chứng minh giá trị của một người.

Thực ra, giá trị của con người nằm ở nhiều khía cạnh. Hai phần ba thế giới cúi đầu trước Bill Gates. Nhưng chính Bill Gates là người luôn cúi đầu trước những nhà khoa học và nhà tư tưởng như Harari, người không có nhiều tài sản.

Cũng vậy, Mẹ Teresa ở Ấn Độ mù chữ với hai bàn tay trắng. Mẹ tôi không biết lý luận và triết lý như thầy Thích Nhất Hạnh. Mẹ Teresa chỉ có tình yêu vô bờ bến đối với nhân loại. Và bà đã trở thành một vĩ nhân đoạt giải Nobel Hòa bình. Cả thế giới lạy mẹ. Khi cô bước vào hội trường LHQ, tất cả các nguyên thủ quốc gia và các nguyên soái đều lặng người vì ngưỡng mộ và thán phục. Có đứa khóc ôm chân mẹ.

2. Loa fake cũng cho bạn khát khao tiền bạc cháy bỏng. Một nhà giáo dục chân chính sẽ tin vào sức mạnh của tri thức và sự khai sáng. Những người nói giả chưa đến trình độ học vấn nên họ chỉ xem tiền là điều tuyệt vời nhất. Họ đánh vào lòng tham ngông cuồng của chúng sinh để trục lợi. Tất nhiên, đối với những người có ít lòng tham, họ bất lực. Nhưng thử hỏi ở đời, ai lại không ham những thú vui vật chất, nhục dục?

3. Diễn giả thường ăn mặc sang trọng. Hãy nhớ rằng kim cương không cần trang trí. Giá trị của bức tranh nằm ở bức tranh chứ không phải ở khung. Khi tranh làm giả, nhái, người ta làm khung rất công phu. Diễn giả hoặc giáo viên chỉ cần ăn mặc phù hợp. Không cần hàng hiệu đắt tiền, sang chảnh.

Bản thân viên kim cương

Hoàng thượng đẹp lạnh lùng

nhân cách tuyệt vời

Ăn mặc không cầu kỳ.

Tôi có một người bạn là diễn giả. Anh thường nhờ tôi chụp ảnh anh đặt tay lên vô lăng, cố tình để lộ logo BMW hay Lexus. Sau đó anh tung tấm ảnh lên FB với status: “Life is a journey.” Có lẽ trên đời chỉ ít người biết chiếc xe mà anh mượn. Và anh ấy sẽ không đi đâu cả.

4. Những người nói giả thường nhấn mạnh mẹo và công thức. Ví dụ, bảy bước để gây quỹ, năm chiến lược bán hàng tốt nhất, kỹ thuật độc đáo và năm kỹ năng giao tiếp tuyệt vời. Thực ra, nếu coi đây là một cách giật tít để thu hút sự chú ý thì cũng không có tội. Nhưng nếu người nói bám vào và thần thánh hóa các công thức thì đó là biểu hiện của người học chưa có tầm. Tôi nghe nói: Sự biến mất của một sự vật, hiện tượng là sự đan xen phức tạp của các điều kiện. Việc viết công thức chỉ mang tính chất tương đối.

Leave a Comment