Nghệ thuật là gì, ăn được không?

[ad_1]

Phim siêu anh hùng có đáng xem như nghệ thuật không? Thể loại phim nào là đỉnh cao của nghệ thuật? Hãy suy nghĩ về nó ở đây.

TRONG Phỏng vấn Sân Khấu Điện Ảnh Cách đây vài tháng, nam diễn viên Ethan Hawke đã tạo nên làn sóng tranh cãi khắp mạng xã hội. Ethan Hawke nghĩ quả nhãn là một phim siêu anh hùng hay, nhưng không phải kiệt tác điện ảnh như nhà làm phim quảng bá. Dù được đề cử Giải Oscar cho Kịch bản chuyển thể xuất sắc nhấtNhưng quả nhãn Không cùng đẳng cấp nghệ thuật với phim của bạn Robert Bresson Đẹp Ingmar Bergman.
Hugh Jackman vai Logan

Ok, có lẽ bạn đã xem Logan, bạn thấy đấy, ai quan tâm Bresson và Bergman là ai? Hoặc bạn có thể ngồi lê đôi mách về Bergman và bộ phim Art House, và chế nhạo khi một bộ phim bom tấn xuất hiện ngoài rạp.

Chắc hẳn trong cuộc đời chúng ta gặp nhiều người thích phê bình, cũng như nhiều người cho rằng gu của mình là đỉnh của kout hơn của người khác. Đôi khi bạn là người chỉ trích, giống tôi :> Và chắc cũng không ít lần bạn chửi một tác phẩm nào đó là “hàng chợ, rẻ tiền” vì cái bạn thích là “có vị”, là “nghệ thuật”. Vậy nhận định đó có đúng không?

Ngang hàng hay không ngang hàng

Phim còn có tên gọi khác là nghệ thuật thứ 7. Vì vậy, phim không chỉ là một nghệ thuật, thậm chí còn là nghệ thuật được yêu thích rộng rãi nhất trên thế giới.

Phim là một nghệ thuật, nhưng đâu phải phim nào cũng “nghệ” như phim kia? Liệu Logan có xứng đáng đứng ngang hàng với Bergman hay Bresson hay Cassavetes? Dĩ nhiên là không.

Trò chơi tử thần trong Phong ấn thứ bảy – Đạo diễn Ingmar Bergman

Đơn giản bởi vì nhà làm phim của quả nhãn Tôi không có ý định biến nó thành một bộ phim nghệ thuật. Nếu Logan được làm ra để mang đến những phút giây giải trí và trải nghiệm cho người xem với những tình tiết gay cấn, những cảnh quay đẹp mắt, hiệu ứng lung linh thì nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Việc kịch bản được đề cử Oscar nhờ biên kịch đã tạo cho nó một chiều sâu mới trong cách kể chuyện.

Vì vậy, tôi thấy Không nên so sánh ngang hàng hay không, chỉ là mỗi cái nó thuộc một loại khác nhau, phục vụ một mục đích khác nhau mà thôi..

Trở lại với những phát biểu gây tranh cãi của Ethan Hawke, điều khiến tôi băn khoăn ở đây là Chiêu PR của nhà sản xuất. Ethan Hawke cho rằng để kiếm thêm lợi nhuận, nhà sản xuất đã đánh lạc hướng chúng ta với suy nghĩ rằng việc thưởng thức một bộ phim Siêu anh hùng với một chút khen ngợi từ giới phê bình là đủ để thể hiện. rất sâu.

Vậy nghệ thuật là gì?

EH Gombrich, giáo sư, hiệp sĩ, chuyên gia về lịch sử nghệ thuật và hàng tỷ danh hiệu cao quý khác, đã mở cuốn sách. Câu chuyện nghệ thuật đó là một cuốn sách giới thiệu cho tôi vì tôi không biết Andy Warhol là ai, như sau:

Không có thứ gọi là Nghệ thuật trên thế giới. Chỉ có các nghệ sĩ. Ở những thời điểm khác nhau, từ “nghệ thuật” có những ý nghĩa khác nhau, miễn là chúng ta đừng thần thánh hóa định nghĩa của nó quá nhiều *. […] Không có gì đau đớn hơn cho một nghệ sĩ bằng khi bạn nói rằng tác phẩm của họ là tốt, nhưng không có thứ gọi là ‘Nghệ thuật’.’ Hoặc không gì bực bội hơn đối với người xem tác phẩm khi bạn khăng khăng rằng thứ họ thích ở tác phẩm không phải là Nghệ thuật.

*Nguyên tác tiếng Anh: Art with a capital A. Dùng chữ in hoa Art để thần thánh hoá định nghĩa cá nhân về nghệ thuật.

Gombrich là cây cao bóng cả trong thế giới nghệ thuật của thế kỷ 20, nên lời nói của anh ấy đương nhiên có trọng lượng hơn của tôi. Và tôi đồng ý với ông già.

Ông Gombrich nói Không bao giờ là sai khi yêu nghệ thuật. Nhưng có rất nhiều lý do sai lầm để ghét một tác phẩm nghệ thuật. Nhặt quần là vấn đề quan điểm khi thưởng thức nghệ thuật, cũng như khi nói về điện ảnh.

Vậy phim siêu anh hùng, hay rộng hơn là phim bom tấn, vốn nhằm mục đích giải trí và thu lợi nhuận, liệu có phải là nghệ thuật?

“Chợ” (hay còn gọi là chợ) có phải là nghệ thuật?

Bom tấn là một bộ phim Hollywood được dàn dựng với kinh phí lớn do dàn diễn viên ngôi sao khổng lồ thủ vai. Một bộ phim bom tấn đúng nghĩa sẽ rất được đông đảo công chúng yêu thích và đạt doanh thu khủng. – Từ vựng.com

Tôi sử dụng phim bom tấn ở đây vì lợi nhuận là yếu tố quan trọng nhất. Tuy nhiên, có nhiều phim không phải bom tấn vẫn cháy vé tại rạp, như Con Nhà Siêu Giàu Châu Á chẳng hạn như.

Thông thường không khó để nhận thấy Phim bom tấn chủ yếu là loạt phim hành động, giả tưởng và siêu anh hùng. Những bộ phim này dành cho cả đại chúng và những người hâm mộ khó tính của nguyên tác. Marvel, DC, Harry Potter, Chúa tể của những chiếc nhẫn/Người Hobbit, Chạng vạng, v.v. Chỉ cần làm những gì bạn thấy.

Phần 3 của The Lord of the Rings đã giành được tổng cộng 11 giải Oscar.

Riêng Ethan Hawke rất khó chịu với điều đó. Anh ấy cảm thấy chính sự bất bình đẳng về kinh phí đang ngày càng ảnh hưởng đến việc tài trợ cho những bộ phim nghệ thuật hơn, cá nhân hơn. Haiz, Ethan, đó là cuộc sống. Giờ không thu tiền từ phim bom tấn thì lấy đâu ra tiền cho những phim kén khách hơn?

cá nhân, Phim bom tấn không có nghĩa là vô nghĩa hời hợt hay còn gọi là phi nghệ thuật. Cho đến bây giờ, màn trình diễn của Heath Ledger trong vai Joker hiệp sĩ bóng đêm vẫn ám ảnh văn hóa đại chúng. Đối với đạo diễn Christopher Nolan của Batman Trilogy hồi đó, chắc chắn ông ấy hiểu rõ về “nghệ thuật” hơn rất nhiều người trong chúng ta.

Heath Ledger xuất sắc trong vai Joker.

Trở lại với câu nói của Gombrich ở trên, chúng ta hiểu rằng Tính chất nghệ thuật không quan trọng vì còn tranh cãi lâu dài, quan trọng là cảm nhận riêng của mỗi người. Thích hay không thích, đáng nhớ hay không. Làm phim kiếm lời cũng được, ai mà chẳng cần miếng cơm manh áo?

Còn các nhà phê bình phim thì sao?

Rami Malek trong vai Freddie Mercury trong Bohemian Rhapsody – bộ phim được công chúng và người hâm mộ Queen yêu thích nhưng giới bình luận vẫn không ngừng đào bới.

Không dễ để tìm một phim Siêu anh hùng trong danh sách tranh giải Oscar. Rất hiếm khi thấy những bộ phim bom tấn hay siêu anh hùng được xướng tên ở những giải thưởng danh giá này. Hiếm có Heath Ledger thắng Oscar trong The Dark Knight, hay Chúa tể của những chiếc nhẫn thắng mùa Oscar 2004.

cá nhân tôi thấy Oscar cũng chỉ là nơi để người ta thể hiện ai hơn ai. Bất kỳ bộ phim nào nặng đầu hoặc có chủ đề nhạy cảm, chạm vào một số lĩnh vực nhạy cảm đều có nhiều khả năng lọt vào danh sách đề cử hơn.

Xem phim vào những tháng gần mùa giải Oscar, bạn sẽ bắt gặp những bộ phim mà phần nào cũng “dở chứng”. Tôi cũng có một vài ví dụ trong tâm trí: Cô gái Đan Mạch, La La Land, The Shape of Water, v.v. Lý do tôi không thích những bộ phim như thế này là từ mục đích ban đầu muốn xuất hiện thật sâu của nó.

Tiếc là cố quá cũng thành “chết”, giữa chừng dở dở ương ương rất khó chịu.

Tất nhiên, bạn không cần phải đồng ý với tôi, giống như bạn không cần phải đồng ý với các nhà phê bình phim hoặc bất cứ ai thích nhìn trên người khác. Họ cũng là con người, họ thích hay ghét cũng giống như tôi, và đôi khi họ nghĩ ngược lại với khán giả. Ví dụ gần đây nhất là Bohemian Rhapsody – Phim được nhiều khán giả yêu thích nhưng bị giới phê bình ném đá.

Chọn trang phục là …

Cuối cùng, cái chính là trải nghiệm xem phim của bạn như thế nào. Một tác phẩm nghệ thuật có thể có nhiều cách cảm nhận khác nhau tùy theo mỗi người, thậm chí khác với mục đích ban đầu của người nghệ sĩ. Nhưng điều đó cũng không sai. Thưởng thức nghệ thuật là một trải nghiệm rất cá nhân giữa bạn và tác phẩm. Xem phim cũng vậy. Nhưng chính cảm giác khác biệt giữa mỗi người lại càng khiến điều đó trở nên đáng quý hơn. Nếu tất cả mọi người đều giống nhau, thế giới sẽ nhàm chán, phải không?

Sắp tới mình sẽ viết thêm một số bài về cách xem phim tích cực và cách xem phim ngon hơn.* Không chỉ là “”phim hay quá“đó sẽ là”Mình thích phim đó vì góc máy độc đáo, nước màu ấm, dựng phim bất ngờ…“Chỉ mong qua đó, dù nói về phim y tá và thợ sửa ống nước nghe sẽ bác học hơn nhiều.

Y tá Nhật Bản thổi kèn

Bạn có thể bấm vào chữ Theo dõi để biết ngay bài viết tiếp theo của mình, Cũng như giúp mình đỡ lười hơn khi biết có người muốn đọc >.< Cảm ơn bạn.


Đọc thêm:


[ad_2]

Leave a Comment