Ngữ Văn, tư duy hay thuộc lòng?


Lưu ý, bài viết này vốn định viết cho mình đọc thôi, nhưng là public nên trong bài viết sẽ có cách xưng hô không tôn trọng người đọc, mong các bạn thông cảm.

Mình mới 20 tuổi, và viết rất tệ vì thiên bẩm nên bài viết còn nhiều thiếu sót. Đây là bài viết đầu tiên của tôi, tôi hy vọng các bạn thích nó.

Một kỳ thi cấp ba nữa đã trôi qua. Kỳ thi này đặc biệt để lại ấn tượng với em bởi điểm 10 môn Văn, quả là “của hiếm” và lập tức tràn ngập các mặt báo ngay khi công bố điểm thi. . Điều này cũng khiến tôi tò mò muốn xem lại đề thi Ngữ văn năm nay, và không ngạc nhiên khi so với hàng chục năm trước, đề thi Ngữ văn vẫn theo khuôn mẫu quen thuộc. Vẫn là những câu phân tích để tìm nghệ thuật dùng từ trong đoạn văn, những câu nghị luận xã hội với những vấn đề đạo đức hay bày tỏ suy nghĩ theo lối cổ hủ, cuối cùng là những câu phân tích văn học một cách sáo rỗng. Nhìn đề văn đó, tôi lại tự hỏi, sau 12 năm học Văn với một thời lượng không hề nhỏ, liệu đề Văn đó có giúp ích được gì cho các em khi ra đời?

Theo tôi, không phải môn Toán mà môn Văn mới là môn quan trọng nhất. Tuy nhiên, Văn Quản Trọng không phải vì nó dạy người ta lối sống hay dạy người ta nên đạo như các nhà đạo đức thường nói, mà nó giúp người ta nói lên tâm tư, tình cảm của mình. một cách rõ ràng và ngắn gọn để người khác có thể hiểu được. Chúng ta học làm người để làm gì khi không thể giúp người khác thấy hay hiểu được lòng tốt của mình? Nhưng rất tiếc, theo tôi thấy, sau 12 năm phổ thông, phần lớn học sinh vẫn chưa thể diễn đạt rõ ràng suy nghĩ của mình. Không khó để chúng ta bắt gặp hàng nghìn bạn trẻ đang ngày đêm với những status facebook dài lê thê hay những bình luận dài dòng nhưng hết sức khó hiểu. Cùng với đó là sự phàn nàn của nhà tuyển dụng đối với những email thiếu đầu, thiếu đuôi của ứng viên. Tại sao lại tệ như vậy, khi các cử nhân đã học xong đại học, họ không thể viết một email hay một CV tốt?

Rõ ràng, không khó để chúng ta thấy rằng 12 năm học Văn, với cách dạy và ra đề này của Bộ Giáo dục, là một sự thất bại thê thảm. Học gì để trân trọng môn Văn, khi chúng ta là kỹ sư, bác sĩ? Điều mà người kỹ sư y tế cần học là học cách trình bày ý kiến, nghiên cứu của mình một cách khoa học, có lập luận rõ ràng, ngắn gọn, dễ hiểu về ý nghĩa. Đó là những điều nên dạy một cách đại trà, chứ không phải lối phân tích phiến diện, bay bổng về tác phẩm của một số kẻ phù phiếm ngồi bới từng chữ trong tác phẩm rồi thủ thỉ cho nhau hiểu ý nghĩa sâu xa. của những tác giả đã nằm lại trên mặt đất hàng trăm năm.

Khi nói đến cảm thụ môn Văn, mỗi người chúng ta có một cảm nhận khác nhau về tác phẩm, về nội dung của nó, v.v… Nếu chỉ có vậy thì việc dùng barem để chấm điểm là hoàn toàn vô nghĩa. Điều chúng ta cần ở đây, là cách dùng từ để diễn đạt cảm xúc một cách rõ ràng, ngắn gọn và khoa học. Ngoài ra, đối với sinh viên chuyên Văn, ngôn ngữ càng phải trau chuốt hơn, thể hiện vốn từ và khả năng viết của người đó. Đây là một ví dụ:

  • Sinh vật béo với bộ lông vàng.
  • Một chú mèo béo dễ thương với bộ lông vàng óng đang nằm cuộn tròn như một cục bông.

Đó chỉ là một ví dụ đơn giản để chứng tỏ một học sinh có khả năng làm văn hay không, chứ không phải ngồi thắc mắc ông A đang nghĩ gì về đất nước qua bài thơ đó, trong khi ông ta đang say và làm thơ một cách bốc đồng?!?!

Với cách ra đề như hiện nay, theo tôi là không ổn. Nó không đánh giá được khả năng viết lách, khả năng tư duy hay cảm thụ văn học của phần lớn học sinh. Để khách quan và công bằng nhất, tôi nghĩ nên bỏ barem điểm, để giáo viên chấm điểm dựa trên khả năng thể hiện của học sinh chứ không phải dựa trên ý kiến ​​cá nhân. câu. Còn ở câu cảm thụ Ngữ văn, đề thi nên đưa ra những văn bản mà học sinh chưa từng tiếp cận, đồng thời tăng thời lượng làm bài. Như vậy, học sinh sẽ phải học tư duy cảm thụ văn học chứ không phải học đếm ý như mọi năm. Không những thế, người thầy cũng sẽ từ bỏ cách dạy học đếm mà phải chuyển sang cách dạy tư duy, đó là điều mà ngành Giáo dục hướng tới, chứ ngành Giáo dục không phải là nghề dạy học.

Leave a Comment