Những bài văn hay nhất viết về cảm nghĩ khi xa nhà

[ad_1]

Đề tài

Viết bài văn nêu cảm nghĩ của em khi xa quê

———-

Cảm thấy xa nhà Đây là những cảm xúc thật nhất, chân thành nhất của những người đã và đang sống xa gia đình, xa nơi sinh ra mình. Chúng ta luôn háo hức với những chuyến đi xa, muốn được bay nhảy ở những miền đất lạ. Nhưng không ai có thể xa nhà mãi được, chỉ khi ở một mình mới cảm nhận được hơi ấm, vòng tay ôm ấp của cha mẹ. Cùng đọc những tài liệu tham khảo dưới đây để cảm nhận cảm xúc riêng của mỗi người khi xa quê.

Bài văn mẫu hay về cảm giác xa nhà lớp 10

Bài văn mẫu 1

Cảm giác xa nhà của cô con gái 16 tuổi

Những ngày này, Hà Nội như ngập trong nước. Bầu trời xám xịt. Trời mưa! Mưa dài! Mưa như trút xối xả. Tôi co ro một mình trong chiếc chăn mỏng, co ro trong góc nhà. Trời không lạnh mà lòng tê tái. Căn phòng trống rỗng. Cô đơn lạnh lùng khiến tôi chợt ùa về hình ảnh ba mẹ con. Cô gia đình thân yêu. Tim thắt lại. Đôi mắt mơ màng vô biên. Ước được nghe tiếng cười, tiếng nói của cha mẹ và con cái để vơi đi nỗi nhớ và nỗi cô đơn, để căn phòng bớt lạnh lẽo. Nhưng xa làm sao! Và tiếng khóc nức nở xen lẫn với tiếng mưa yếu ớt.

Mười sáu tuổi, lần đầu tiên anh sống xa gia đình, xa cha mẹ anh chị em, xa quê hương. thi vào một trường cấp 3 ở Hà Nội. Trước ngày nhập học, háo hức về cuộc sống mới, về cuộc sống trải đầy hoa hồng với tự do, độc lập tại Hà Nội, nhưng khi đặt chân đến đây, tôi mới hiểu hết những vất vả của cuộc sống nội trú. khi học xa nhà.
Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, ngày tôi cùng bố lên Hà Nội làm thủ tục nhập học. Lần đầu tiên tôi đặt chân lên đất Hà Thành, bầu trời xám xịt và mưa như hôm nay. Sau khi lo xong mọi thủ tục nhập học và nhà trọ cho đứa con nhỏ, người cha vội vã về quê vì còn nhiều công việc chưa hoàn thành ở quê. Lúc bố bước lên xe, tôi chỉ cắn chặt môi nhưng vẫn khóc không thành tiếng. Khi người cha lau nước mắt nhìn con với bao nhiêu kỳ vọng, lòng bỗng thắt lại. Khi bóng cha dần khuất, tôi không biết mình đã mười tám tuổi, khóc như một đứa trẻ.

Những tháng ngày sống một mình mới được nếm mùi yêu thương của gia đình. Có những buổi chiều đi học về, mở cửa phòng, tự an ủi rằng mẹ luôn ở bên cạnh, tôi khẽ gọi “Mẹ ơi”. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng của bốn bức tường trắng. Tôi đã phải học cách chấp nhận rằng tôi chỉ có một mình. Một mình! Trái tim tôi thắt lại và sự trống rỗng đột nhiên tràn ngập căn phòng.

Tôi nhớ hồi còn ở quê, mỗi khi đi học về, “cơm mẹ đã sẵn”, tôi chỉ việc đánh nhau với bạn. Còn bây giờ, đi học về tôi không muốn đi chợ, nấu ăn. Không phải vì tôi không biết làm mà tôi sợ sự cô đơn và cần những bữa cơm gia đình, sự quan tâm của cha mẹ, tiếng cười của trẻ thơ. Đôi khi đang ăn cơm, lòng tôi thổn thức nghĩ: “Hồi ở nhà, bây giờ cha mẹ đang đợi mình về ăn cơm”. Nụ cười của mẹ, giọng nói của bố và hình ảnh cả gia đình quây quần bên nhau cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Mỗi khi nhớ gia đình quá, tôi lại gọi điện cho mẹ để được nghe giọng nói của mẹ, những lời an ủi, động viên và giọng mẹ quan tâm: “Trưa nay mẹ ăn gì, cả nhà ăn cơm, không có mẹ là không có con. để chiến đấu với bất cứ ai nữa.” Mẹ tôi vừa cúp điện thoại và tôi đã khóc.

Nỗi nhớ cứ đeo đẳng những giờ học miệt mài, những bữa ăn, giấc ngủ với những tiếng nấc xen lẫn những giọt nước mắt lăn dài. Và tôi cảm thấy mình như một chú chim non lần đầu tập bay, yếu ớt và khập khiễng, cảm thấy cuộc sống thật khó khăn biết bao! Cả hai thiếu thốn tình cảm, khó hòa nhập.

Tôi cảm thấy ngày xưa tôi được thầy cô bạn bè yêu mến, còn bây giờ tôi chỉ thấy sự thờ ơ, không ai biết mình và không quen ai. Không còn được thầy cô, bạn bè kèm cặp. Chính vì thế tôi thích thu mình lại, một mình lên lớp, nghe giảng rồi lại một mình về phòng. Luôn là cảm giác thiếu vắng tình người, lạc lõng và nhàm chán.

Một năm trôi qua thật nhanh, mới đó mà giờ tôi đã gần được nghỉ hè. Một năm đầy thử thách và cảm xúc cứ như mới hôm qua. Bây giờ, tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, hiểu cuộc sống hơn và rút ra nhiều kinh nghiệm cho bản thân. Tôi cũng gặp được nhiều bạn mới, những người bạn thật sự, thấy được những tình cảm khác đáng quý, thân thương như tình cảm gia đình.

Bài văn mẫu 2

Trường mới, bạn mới, cuộc sống mới và cảm giác xa nhà

Cơn mưa! Mùa mưa lại đến. Tôi lặng lẽ đứng ngoài lan can lớp học ngậm ngùi nhìn cơn mưa ồn ã đổ xuống… Vậy là tôi xa nhà thật rồi!

Ngôi trường mới, bạn bè mới, cuộc sống mới… khiến những hình ảnh tuổi thơ lại hiện về trong tim tôi. Sân trường là nơi có những hàng cây hoa vàng rực rỡ, là nơi có những trò chơi dân gian của quê em. Chỉ có những hàng phượng già và những cây hoa súng nở rộ, kiên nhẫn xanh trong buổi chiều. Mọi thứ trước mắt đều xa lạ, khiến tôi cô đơn, lạc lõng. Thầy cũng vậy, giọng giảng sao lạ quá! Giọng thầy vẫn ấm áp nhưng không xua tan được sự bỡ ngỡ ban đầu trong tôi. Tôi chỉ thấy nhớ nhà, nhớ lớp, nhớ quê hương… Tất cả những điều ấy cứ ùa về trong tôi dồn dập và day dứt!

Nhớ lớp nhớ bạn bè, lũ bạn rủ nhau hái hoa dại ép, màu tím chung thủy của hoa trinh nữ khô giòn trong trang sách, có hôm tranh nhau bẻ từng bông, tiếc hùi hụi. sững sờ rồi lại phá lên cười sảng khoái. ! Nhớ những ngày đi xe đạp, đường đến trường thơm mùi cỏ ướt, tôi thường hít hà và thích thú với đôi mắt tròn xoe của lũ bạn. Dường như chỉ mình tôi cảm nhận được mùi hương của buổi sáng hôm ấy. Bây giờ con đường tôi đi, chỉ là bê tông rắn chắc, không còn chỗ cho cỏ nữa. Bạn bè chắc bây giờ nhớ tôi lắm, có khi còn khóc; họ có ép hoa cho tôi không? Chờ em về để đi tiếp con đường tuổi thơ, dệt những chiều chăn trâu, cắt cỏ, khâu cỏ vào chân.

Chiều về, họ thường cùng nhau ngồi nhổ cỏ cho nhau, rồi pha cho nhau những tiếng cười quê. Cảm giác xa nhà lại ùa về trong tôi. Tôi nhớ dòng sông nhỏ cạnh nhà, nơi chị em tôi thường hạ thủy những chiếc thuyền nan, và tin rằng con thuyền sẽ trôi ra biển. Xa em, liệu anh tôi có còn đánh rơi, hay anh sẽ viết một lá thư trên chiếc lá, thả vào làn nước trong vắt: Lời nguyện cầu! Mẹ cầu mong cho con được bình yên nơi phố lạ, sớm trở về thăm mẹ, chơi với mẹ, kể cho mẹ nghe về miền đất mới, bạn bè mới, ngôi trường mới…
Những bông hoa dại trắng nơi anh và em từng dắt tay nhau đi hái bây giờ có còn không? Giờ chỉ còn mình em ngồi vào bàn, không còn ai trách mắng, không còn ai giúp em giải những bài tập khó, em có buồn không! Ôi những buổi chiều được cùng bạn thả diều chạy trên bờ đê lộng gió. Tại sao bạn rất hạnh phúc? Bây giờ ai giúp tôi thả trăng xanh mỗi chiều? Tôi có thể tự làm được không?

Bạn bè tôi giờ ra sao? Tôi nhớ tiếng cười, tiếng nói, ánh mắt của từng đứa trẻ. Nhớ những lúc chia tay, bạn bè chúc nhau thi đỗ. Tuy nhiên, giờ đây họ không còn sánh bước cùng nhau trên con đường đến lớp, không còn cùng nhau học dưới một mái trường nữa. Năm mười lăm tuổi, tôi thu dọn hành lý và lên đường, rời xa mọi thứ để đến một thành phố xa lạ. Bắt đầu một cuộc sống lo lắng. Buổi chiều tan học, tôi lang thang trên phố một mình. Mấy ngày nay trời mưa to, tiếng ồn ào không đủ làm phố bớt lo, lòng nặng trĩu. Mưa tạt vào mặt, buồn đến phát khóc. Nhớ bố mẹ, nhớ bà và nhớ các bạn nhiều lắm!

Chiều nay không có Mai, không có Hồng đạp xe cùng, không cởi áo mưa ra tắm mưa cho trọn. Giờ xe em hư thì ai gánh cho em như Hồng đây? Nếu tôi khóc, ai sẽ an ủi tôi như Mai? Không ai, chỉ mình tôi bước đi trong chiều lạnh. Tôi cũng không thể sà vào bếp cùng bà, để được bà vuốt ve, không được mẹ vội vàng lo lắng đưa khăn lau những giọt nước mưa trên mặt, không được tắm trong nồi nước lá thơm mẹ nấu, Bữa tối của tôi cũng vắng, liệu gia đình có nhắc nhở nhiều không hay mẹ tôi sẽ khóc? Tôi không còn ai để đánh nhau trên TV nữa, và mẹ tôi không cần phải làm trọng tài. Em đi rồi, mọi thứ đã thay đổi…

Chiều nay trốn mẹ ra bờ sông nhìn dòng nước quê hương; Nhưng tôi vẫn biết, lúa quê tôi đã chìm dưới biển rồi. Thương những người nông dân cần cù chịu khó để rồi hôm nay lũ về mất mùa vui. Chiều nay nước đã về ngõ nhà tôi chưa? Em có ngồi yên bên cửa không? Mất mùa… Tháng Ba lại ám ảnh. Đôi mắt bố đầy lo lắng.

Mưa ơi! Chiều nay không thể trùm chăn đợi cha thả lưới về. Đàn cá vẫn quẫy đạp trong ký ức tôi, ký ức về tiếng cười của cha hòa cùng tiếng mưa, dáng người đàn bà còng lưng bên bếp lửa, khói nghi ngút trên mái bếp bình yên. Không còn hái cho nàng những lá trầu vàng, mưa này vườn trầu có rung rinh héo úa không? Thành phố ơi sao lạ quá, mưa nhiều và chỉ mình em.

Con đường em đi, xe cộ tấp nập, vội quá và cũng vô tình quá! Tôi chạnh lòng nhìn người xe ôm, lặng lẽ đợi khách dưới mưa. Lúc này, ai cũng được về đoàn tụ với gia đình, còn các anh như trụ cột kiên nhẫn bám đường dù nắng mưa, ngày hay đêm. Tôi lại nhớ bố, nhớ những đêm ông đi gác nhà, căn nhà như vắng hơn, tôi thường nằm thấp thỏm, chỉ chờ tiếng bước chân nặng nề quen thuộc vào nhà là tôi chìm vào giấc ngủ bình yên. Lúc này, các cô, các chị bán hàng rong cũng vội vã trở lại vỉa hè. Nhìn những chiếc đế dép mòn vẹt, tôi tự hỏi đôi chân này đã đi bao nhiêu con đường, qua bao con phố, qua bao ngày gánh nặng trên vai? Tôi nhớ bờ vai của mẹ, bờ vai của bà, bờ vai đã nặng gánh một đời nay hóa thành chai sạn. Bờ vai ấy đã cho tôi những giấc ngủ êm đềm, đã che chở cho tôi những lúc vui buồn.

Tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, khi không còn người thân, bạn bè, nhưng vẫn còn những người tôi tin tưởng và yêu thương. Tôi có thể nhìn thấy cha mẹ tôi trong bộ dạng của những người làm việc ở đây; thấy như được cảm thông, chia sẻ. Xa quê hương, không còn được bố mẹ nuông chiều, quan tâm, em mới hiểu được tình yêu thương vô bờ bến mà em được nhận, cùng những vất vả, khó khăn của gia đình. Tôi mới nhận ra mình nhỏ bé biết bao.

Đang miên man suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng cười quen thuộc của ai đó. Tôi giật bắn mình nhìn lại, các bạn cùng trường đang cười nói vui vẻ, hồn nhiên, tiếng cười thân thương quá! Tôi bỗng thèm cái sự vô tư ấy, thèm được chơi đùa, thèm được cùng nhau dạo chơi dưới sân trường, cùng chia sẻ với nhau nỗi nhớ nhà. Tôi nhớ lớp học mới của tôi, chỉ có những cô gái ba mươi, thỉnh thoảng nhìn nhau ngượng nghịu. Nhưng có những nhóm bạn đã hòa nhập và trở nên quen thuộc, tán gẫu và náo nhiệt cả buổi học chiều. Sao mình chưa làm, ai cũng như mình vừa rời mái trường cấp 2 quê hương đầy ắp kỷ niệm, sao không cùng nhau cười hỏi nhau, nói chuyện với nhau? Tôi muốn lao ngay vào lớp, hỏi thăm từng bạn, kết bạn và góp tiếng cười cho không khí lớp học. Nhưng chiều cũng sắp tàn, con phải về, cô chú đang đợi, phố núi đợi con. Nhất định ngày mai anh sẽ nói chuyện với em, đừng đứng trên lan can một mình nữa! Tôi nhìn thấy em, bố mẹ tôi như mỉm cười với tôi: …xa nhà nhưng em vẫn có cảm giác như mọi người luôn ở bên em, ai cũng muốn em vui vẻ, em nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống mới.

Nhanh chân ra sân, hạt mưa còn nặng hạt, bọt nước vỡ đều trên nền xi măng trắng. Bà, mẹ và bố, con sẽ học cách trưởng thành.

———-

Đây là bài viết Bài văn mẫu số 10 về cảm giác xa nhà bằng những bài thơ cảm động và xúc động nhất. Hi vọng những bài viết trên sẽ mang lại cho các bạn nhiều cảm xúc, thấm nhuần tình yêu gia đình, quê hương để các bạn viết bài văn hay hơn.

Văn mẫu 10 văn tuyển chọn



[ad_2]

Leave a Comment