Phân tích nv Huấn Cao cho chữ viên quản ngục


Phân tích công tác đào tạo cán bộ quản giáo

Dạy

Tình huống nhân vật Huấn Cao cho người tử tù nghe chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân là một tình huống rất hay, nhiều ý nghĩa trong chương trình học phổ thông.

Đề tài: Hãy phân tích cảnh Huấn Cao đối xử với quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân để chỉ rõ: “Đây là sự chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối, của cái đẹp, của cái cao cả đối với sự trần tục, nhơ nhớp của tinh thần nô lệ bất khuất.

(Đề thi tuyển sinh ĐH&CĐ môn Văn kèm hướng dẫn làm bài – NXB ĐH&SPKT, 1990, trang 95)

Đề cương:

I. Giới thiệu

Có thể nói, chủ đề của truyện ngắn Chữ người tử tù và vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao được bộc lộ rõ ​​nét trong cảnh Huấn Cao cho quản ngục, bởi đây không chỉ là cảnh cho chữ, mà là “ Đây là chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối, của cái đẹp, của cái cao thượng trước cái phàm tục, bẩn thỉu, của tinh thần bất khuất trước chế độ nô lệ.”

II. Thân hình

Chính Nguyễn Tuân đã viết trong truyện, cảnh cho chữ là “một cảnh chưa từng có”. Tại sao? Nói một cách bình thường, không có cảnh nào cho những lời đẹp đẽ và trang nghiêm trong cái nhà tù tối tăm và bẩn thỉu này. Nhưng ở đây. phải, bởi ở đây có sự chiến thắng của “thiên” nhân. Còn nhà văn, bằng nghệ thuật miêu tả điêu luyện, bằng những nét tương phản sắc nét đã tạo nên những cảnh tượng tương phản để làm nổi bật ý nghĩa thâm thúy, sâu sắc của chiến thắng ấy.

1. Sự chiến thắng của hình ảnh tươi sáng đối với bóng tối.

“Bối cảnh viết văn diễn ra vào đêm khuya trong trại giam. Nhà tù vốn đã tối, lại về khuya, bóng tối càng dày đặc. Nhưng “trong không khí khói mù mịt như cháy nhà, ánh đuốc đỏ rực soi lên ba mái đầu đang chăm chú nhìn tấm lụa trắng không tì vết” và “ngọn lửa cháy rừng rực”. , ngọn lửa rơi xuống nền đất ẩm ướt của phòng giam, than hồng âm ỉ vụt tắt. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Tuân đã hai lần miêu tả “ánh sáng đỏ”, “ngọn lửa phừng phừng” xua tan, đẩy lùi bóng tối dày đặc trong phòng giam. Nhấn mạnh ánh sáng của ngọn đuốc dầu đó, rõ ràng là dụng ý nghệ thuật của nhà văn.

– Ở đây, không chỉ là sự đối lập của ánh sáng và bóng tối theo nghĩa vật chất của màu sắc, mà sâu xa hơn, khái quát hơn, đây là sự đối lập của đời sống con người: ánh sáng của lương tâm, thiện chí và bóng tối của sự tàn bạo, độc ác. Ánh sáng của thiên đường đã xua tan và đẩy lùi bóng tối của sự tàn bạo trong nhà tù này. Ánh sáng ấy đã khai tâm, đã đưa những con người lầm đường trở về cuộc sống lương thiện.

2. Cái đẹp, cái cao thượng chiến thắng cái tầm thường, ô uế

– Sự tục tĩu, bẩn thỉu ở đây được thể hiện rất rõ qua cảnh “căn phòng chật hẹp, ẩm thấp, tường đầy mạng nhện, ổ rệp, phân chuột, gián bừa bãi”; trong khi cái đẹp, cái cao sang được nói sâu ở hai chi tiết tượng trưng: màu trắng tinh khiết của tấm lụa óng ánh và mùi thơm từ hạt mực – điều tưởng chừng như không thể có được trong chốn ngục tù. Màu trắng của tấm lụa tượng trưng cho sự tinh khiết và hương thơm của hộp mực là hương thơm của tình người và cuộc sống.

* Sự đối lập trên đã làm nổi bật sự chiến thắng của cái cao đẹp trước cái phàm tục, ô uế. Tâm hồn Huấn Cao mới dạt dào biết bao khi nói về mùi thơm của mực: “Mực mực mua ở đâu ngon và thơm quá. Chú có thấy mùi thơm bốc lên từ hũ mực không?…”. Thế là không còn nhà ngục nữa. , không còn bóng tối, không còn mạng nhện, phân chuột, phân gián Chỉ còn lại hương mực, sự tinh khiết của lụa – đó là hương thơm, sự tinh khiết của bản chất con người.

3. Chiến thắng của tinh thần bất khuất trước ách nô lệ

– Đây là sự phối hợp giữa những người trong cảnh đối với chữ, và ở đây, ta thấy có sự thay đổi ngôi kể: người quản ngục trở thành người chủ (đàng hoàng, kiêu hãnh, ung dung, thanh thản); còn quản ngục thì khiêm nhường, ái ngại và xúc động trước lời khuyên của bạn tù (quản giáo “cúi xuống cất đồng kẽm đánh ô chữ”, nhà thơ “dò lọ mực lên”).

– Chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ khuất phục nô lệ được khắc họa đậm nét trong cảnh cho chữ và con người trong cảnh ấy. Không còn là cảnh cho chữ thông thường mà là cảnh dạy đạo thiêng liêng giữa người cho chữ và người nhận chữ. Lời khuyên sâu sắc của Huấn Cao như một bản di chúc về lẽ sống trước khi vào cõi bất tử. Và lời khuyên đầy yêu thương ấy đã có sức cảm hóa một tâm hồn lâu nay cam chịu kiếp nô lệ, một con người lạc lối trở về với cuộc sống lương thiện. Lời nói nghẹn ngào đầy nước mắt của viên quản ngục đã tô đậm sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện, cái thiện của con người: “Kẻ si mê này xin bái phục”.

III. Kết thúc

– Hãy tóm tắt những chiến thắng trong cảnh cho chữ đã phân tích ở trên.

– Ý nghĩa nhân văn và giá trị nhân đạo sâu sắc của chiến thắng đó (xưa và nay).

(Nhà văn Nguyễn Tuân)

Theo Baivanhay.com

Leave a Comment