Soạn bài: Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang


Xin chao cac em! Trong phần soạn văn lớp 9 tập 2 hôm nay, Soạn Văn sẽ hướng dẫn các em soạn bài: Rô-bin-xơn trên hoang đảo. Cùng theo dõi để chuẩn bị thật tốt cho bài giảng trên lớp của thầy cô nhé!

I. Tác giả, tác phẩm

1. Tác giả (có thể tham khảo phần giới thiệu tác giả Daniel Dipho trong SGK Ngữ văn 9 tập 2).

2. Tác phẩm

* Xuất xứ: Văn bản Robin trên hoang đảo được trích từ tiểu thuyết Robinson Crusoe, tác phẩm được viết theo hình thức tự truyện.

* Bản tóm tắt:

Câu chuyện kể về Robinson là một cậu bé người Anh dũng cảm, thích phiêu lưu mạo hiểm, luôn khao khát được đi đến những vùng đất mới. Một lần gặp bão nên tàu của anh bị đắm, một mình anh sống sót và dạt vào một hoang đảo. Anh ra đảo, cắm trại, săn bắn, kiếm thức ăn,… để duy trì cuộc sống trên đảo. Năm thứ 25, Robinson trong một lần tình cờ cứu được một tù nhân da đen sắp bị thổ dân da đỏ hành hình, ông đặt tên cho nạn nhân là Friday. Không lâu sau, anh lại cứu được 2 tù nhân, từ đó trên đảo hoang có 4 người. Một ngày nọ, một con tàu dừng lại ở phía sau một hòn đảo hoang vắng. Thủy thủ nổi dậy trói thuyền trưởng, phó thuyền phó đưa lên bờ giết chết. Anh cứu thuyền trưởng và họ trở về quê hương.

* Bố cục: Văn bản có thể chia làm 4 phần:

  • Phần 1: từ đầu => “của tôi như dưới đây”: người viết tự nghĩ về mình và tự giới thiệu.
  • Phần 2: tiếp tục => “quần áo của tôi” : Trang phục của Robinson.
  • Phần 3: tiếp => “khẩu súng của tôi” : Trang bị của Robinson.
  • Phần 4: Phần còn lại: Khuôn mặt của Robinson.

II. Hướng dẫn soạn bài

Câu 1: Tách làm bố cục.

Câu 2:

* Vị trí và độ dài đoạn Robinson kể về ngoại hình của mình chiếm dung lượng không lớn, khá cô đọng, chỉ hơn 10 dòng.

* Dưới góc nhìn của nhân vật “tôi” kể chuyện về chính mình, điều này hoàn toàn hợp lý, bởi anh ta chỉ miêu tả những gì nhìn thấy được, điển hình là bộ ria mép. Ngược lại, các chi tiết về trang bị như vũ khí, trang phục được miêu tả khá kỹ càng. Đây cũng là dụng ý nghệ thuật của tác giả. Bằng cách kể câu chuyện ở ngôi thứ nhất, với góc nhìn như vậy, tác giả có thể khắc họa một nhân vật kỳ quái và thu hút sự chú ý của người đọc.

Câu 3:

Cuộc sống vô cùng khó khăn của Robinson trên hoang đảo lúc này được thoáng qua những chi tiết của bức chân dung phụ:

  • Thời tiết khắc nghiệt mưa nhiều (mũ bằng miếng da dê, đội dù)
  • Trang phục đều làm bằng da dê, có lẽ trên hoang đảo sẽ có rất nhiều dê rừng.
  • Hai dây thắt ngang lưng để mang kiếm và dao găm, nhưng lại đeo cưa và rìu, chứng tỏ trên đảo không có kẻ thù để chiến đấu, chắc là ít thú dữ.

Câu 4:

Tinh thần lạc quan của Robinson bất chấp mọi khó khăn gian khổ thể hiện ở:

  • Chân dung tự họa như một chúa đảo
  • Giọng tường thuật của Robinson nhuốm màu hài hước, thể hiện sự lạc quan của anh ấy. Đặc biệt là đoạn Robinson nói về bộ ria mép được chăm sóc và cắt tỉa cẩn thận. Anh ấy cũng so sánh bộ ria mép lớn và nhô cao của mình với một chiếc mắc áo để treo mũ.

=> Hoàn cảnh của Robinson rất khó khăn và nguy hiểm, nhiều người trong hoàn cảnh đó sẽ nản lòng và tuyệt vọng. Nhưng Robinson thì khác, anh bám lấy cuộc sống, phấn đấu để cuộc sống của mình ngày một tốt đẹp hơn. Có thể nói, không phải Robinson bị thiên nhiên khuất phục mà ông bị thiên nhiên khuất phục.

Leave a Comment