Suy nghĩ câu “Người chê ta mà chê phải là thầy ta…” và Anh gặp ai dù người tốt hay tồi. Đừng bao giờ nói xấu, hãy nghe tôi.

[ad_1]

chủ đề bưu kiện: Tấn Tử – một nhà tư tưởng Trung Hoa thời Chiến Quốc từng nói: “Kẻ chê ta ắt là thầy…”

Nhà thơ Ba Tư AMSaadi một lần nữa đã viết: Dù bạn gặp ai, tốt hay xấu. Đừng bao giờ nói những điều tồi tệ, hãy lắng nghe tôi. Vì nói xấu người ta ngay là có tội. Với kẻ gian trở thành kẻ gian nhiều gấp đôi. Một khi bạn nói xấu người hàng xóm của mình. Ngay cả khi đó là sự thật, nó vẫn đáng khinh bỉ.

(Trích trong tập thơ Vườn – 1256)

Bạn có suy nghĩ gì về những nhận xét trên?

Những lời khen, chê trong cuộc sống dường như thể hiện thái độ của con người đối với con người. Khen và chê sẽ giúp cho cuộc sống của chính chúng ta thêm những bài học và động lực để thành công trong cuộc sống. Tuy nhiên cũng có nhiều ý kiến ​​trái chiều về khen và chê, điển hình như câu nói của Tuân Tử là “Kẻ chê ta mà chê phải là thầy ta…” nhưng nhà thơ Ba Tư AMSaadi lại viết rằng “Gặp ai thì dù thế nào cũng được. người tốt hay xấu. Đừng bao giờ nói những điều tồi tệ, hãy lắng nghe tôi. Vì nói xấu người ta là có tội. Với kẻ gian trở thành kẻ gian nhiều gấp đôi. Một khi bạn nói xấu người hàng xóm của mình. Dù đó là sự thật thì nó vẫn đáng khinh.” Những ý kiến ​​trái chiều như phán xét là một trong những bài học cho tất cả chúng ta.

Xét câu nói của Tuân Tử, ta thấy ý đầu của cả câu là “Kẻ chê ta mà chê phải là thầy ta”, thì ta phải hiểu những lời chê ấy được hiểu là những câu nói chỉ rõ ý của ông. sai điểm. Chúng ta không chỉ dừng lại ở những điểm chưa đúng mà còn ở chính những việc chúng ta không thể làm được nữa. Vì vậy, những lời phê bình như vậy hàm chứa hai ý nghĩa riêng biệt, đó là chỉ ra lỗi lầm của mình để mong muốn thay đổi. Ngược lại, có những người chỉ trích chúng tôi với mong muốn chế nhạo chính mình. Phê bình ở đây được hiểu là chỉ ra những cái chưa đúng trong suy nghĩ, hoặc những lỗi lầm của bản thân. Nhưng thông thường phê bình bao giờ cũng bị phê bình vì ai cũng có lòng tự ái và nhân phẩm của mình. Khi bị khách chỉ ra cái dở, cái dở đương nhiên chẳng khác nào đụng chạm đến lòng tự ái của họ. Đặc biệt hơn, đối với những người có lòng tự trọng cao, sự chê bai được coi như một sự xúc phạm đối với họ.

Người chê mình mà chê phải là thầy mình...

Câu nói của Tuấn Tú dường như cũng đã dám đưa ra lời phê bình thật thà mà không sợ mất lòng người nghe. Không sợ mất lòng là vì người phê bình thực sự có tấm lòng nhân hậu muốn xây dựng để giúp người bị phê bình nhận ra khuyết điểm của mình để phát triển hơn. Và lời nhận thức của họ dường như đã thể hiện những nhận thức, phân tích, đánh giá chỉ có thể là khách quan, không vụ lợi. Nếu người nghe phân biệt được đúng sai thì sẽ đạt được kết quả tốt, và nhận được lời khuyên đúng đắn thực sự hữu ích. Nếu đúng như vậy thì người phản biện chính là thầy của chúng ta, chúng ta cần phải học hỏi nhiều hơn nữa.

Tôi đánh giá cao nhận xét này của Tuấn Tú thực sự là một trong những nhận xét thấu đáo nhất, vì nó đã giúp chúng tôi học hỏi được nhiều điều. Khi bị người khác chỉ trích, hãy lắng nghe để thấu hiểu mấu chốt vấn đề. Khi người ta đưa ra những lý lẽ đúng đắn, chúng ta nên tìm hiểu và lắng nghe. Vì có thể đó chính là điểm mấu chốt giúp chúng tôi có thể thành công hơn chứ không dừng lại ở đó. Và chúng ta cũng phải khách quan xem người đó đúng hay sai để đưa ra quyết định và nhận xét cho mình. Nhận xét này của Tuấn Tú đã có từ lâu, nhưng cho đến nay, bài học vẫn còn nguyên giá trị cho thế hệ chúng ta và mai sau.

Nhà thơ Ba Tư AMSaadi đã viết, “Dù bạn gặp ai, tốt hay xấu. Đừng bao giờ nói những điều tồi tệ, hãy lắng nghe tôi. Vì nói xấu người ta là có tội. Với kẻ gian trở thành kẻ gian nhiều gấp đôi. Một khi bạn nói xấu người hàng xóm của mình. Cho dù đó là sự thật thì nó vẫn đáng khinh.” Vậy thì chúng ta có thể thấy rằng câu nói này khuyên chúng ta không nên nói về cái xấu, cái xấu, cái không tốt của người khác, dù họ là người tốt hay xấu. Và trong câu như thể để nhắc nhở rằng nếu làm xấu cho người khác, nếu đúng thì cũng đáng khinh, chẳng khác nào muốn nói rằng không ai là hoàn hảo, người tốt cũng có lúc mắc sai lầm, cũng có những điều chưa được hoàn thiện. câu nói chân thật của người xưa nhắc nhở chúng ta rằng “con người không ai là không hoàn hảo”, ai cũng sẽ mắc sai lầm là điều khó tránh khỏi.

Lời của nhà thơ Ba Tư AMSaadi dường như nhắc nhở rằng chính những lời vu khống xảy ra sau lưng người bị nói đến khiến họ không thể xác minh tính đúng sai của sự việc, càng không thể biện minh. hoặc có thể tự bào chữa cho mình nên thực chất của tội phỉ báng là bôi nhọ danh dự, hạ thấp uy tín của người khác. Nếu người ta cứ bịa chuyện và nói xấu người tốt thì đó quả là một tội lỗi lớn. Và nếu điều xấu là có thật thì việc nói xấu sau lưng người khác với mục đích hạ uy tín người khác vẫn là điều không thể chấp nhận được. Nếu làm dần dần, chắc chắn mọi người sẽ dè chừng, thậm chí khinh bỉ vì đến một lúc nào đó, bạn cũng trở thành mục tiêu của những kẻ chuyên đi nói xấu người khác.

Thật vậy, khi đánh giá về hai ý kiến ​​trên, chúng tôi thấy cả hai đều đúng, hai ý kiến ​​không loại trừ nhau mà sẽ bổ sung cho nhau. Ta có thể thấy lời nói của Tuấn Tú là những lời phê bình trực tiếp, những lời phê bình dường như mang thiện chí xây dựng để có thể giúp con người sống tốt hơn, hoàn thiện hơn. Còn nhà thơ AMSaadi: nói xấu sau lưng, không mang tính chất xây dựng mà với mục đích bôi nhọ danh dự người dân lành. Và đây là điều không nên.

Trong cuộc sống, mỗi người phải biết tiếp thu thêm những lời góp ý chân thành, thiện chí để tự sửa sai, hoàn thiện mình. Khi góp ý cho người khác, chúng ta nên góp ý trên tinh thần xây dựng để họ làm tốt hơn. Và đừng nói xấu những người xung quanh cho dù đó là sự thật. Vì những lời nói xấu này thực sự ảnh hưởng đến họ.

Có những lời nhận xét được đặt đúng nơi đúng lúc và xuất phát từ tinh thần xây dựng tốt đẹp, mong họ tốt hơn những lời “chê”, “khen” hữu ích. Nhưng khi không xuất phát từ những điều tốt đẹp thì đây chắc chắn là một người không đáng tin cậy.

[ad_2]

Leave a Comment