Suy nghĩ về “Tôi khóc những chân trời không có người bay Lại khóc những người bay không có chân trời”


Chủ đề: Nhà thơ Trần Dần từng viết:

“Tôi khóc cho những chân trời không bay

Lại khóc cho kẻ bay không chân trời”

Em hãy nêu cảm nghĩ của mình về bài thơ trên.

Cuộc đời như một bản nhạc nhiều âm sắc, dường như có nhiều lối sống, nhiều cách sinh hoạt. Con người có nhiều cách để khẳng định mình hơn, và có thể nói, con người luôn cần có những mục tiêu trên hành trình sống để khẳng định mình. Góp một tiếng nói về vấn đề này, nhà thơ Trần Dần cũng có một bài thơ rất hay đó là “Tôi khóc cho trời không người bay/ Tôi lại khóc cho người bay không chân trời”.

Ta có thể thấy, trong chính câu thơ của mình, nhà thơ Trần Dần đã bày tỏ sự tiếc nuối cho những chân trời bao la, mênh mông mà dường như không có người để bay và cho những người bay mà không có chân trời. Và chân trời ở đây là gì, độc giả? Đường chân trời dường như cũng mang ý nghĩa tượng trưng cho những giới hạn, cũng là những ước mơ mà con người vươn tới trong cuộc sống, những mục tiêu, đồng thời nó cũng là phương hướng mà con người nhận thức được trong thế giới. hành trình sống và khẳng định bản thân.

Thì ý của câu muốn nói rằng, những chân trời không con người bay tới thì cũng có những giới hạn, những ước mơ mà con người đã lãng quên hoặc không còn muốn chạm tới trong cuộc đời của chính chúng ta. Hay chính những con người bay nhảy không có chân trời ấy cũng như những con người đang sống và chỉ hành động mà không thực sự biết mình muốn gì, mình hướng tới điều gì, ý nghĩa của việc mình làm là gì?

Chúng ta dường như đã hiểu chân trời không có người và kẻ bay không có chân trời, thực ra đó không phải là những hiện tượng lạ mà ngày càng hiển hiện trong đời sống cũng như trên thế giới. trong cả văn học và nghệ thuật. Và tất cả những điều đó, tại sao lại đáng tiếc đến vậy?

Tôi nghĩ rằng tôi đang khóc nhưng không có ai để bay - Nghĩ về

Thật vậy, chính trong cuộc sống, nếu chính con người ta bị lãng quên, không còn mong muốn chạm vào nó trong cuộc sống của chính mình thì cũng trở nên thật nghèo nàn và thật đáng thương. Tất cả chúng ta đều khao khát sự hoàn hảo và muốn sống một cuộc sống đầy đủ và công bằng hơn. Bởi chính vì con người chúng ta dường như chỉ được sống một lần trong đời. Không thể xuất hiện rồi biến mất dễ dàng như vậy hay không muốn chạm vào nó, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên nghèo nàn như vậy.

Chúng ta dường như biết rằng con người chỉ sống một lần và dường như không thể lãng phí thời gian một cách dễ dàng như vậy. Còn về phạm vi nghệ thuật, lúc này nghệ thuật đòi hỏi con người phải có khả năng vươn tới những giới hạn mà trong cuộc sống con người tưởng như không thể với tới. Nghệ thuật không bị ràng buộc bởi không gian, hay thời gian tự nhiên. được hoàn toàn tự do mơ ước, có thể tưởng tượng ra những điều thực sự tốt đẹp mà trong thực tế không thể có được, từ đó hun đúc niềm tin vào con người. Và có thể nói, hơn bất kỳ lĩnh vực nào khác, nghệ thuật không chấp nhận những con người sống không mục đích, không có chí hướng cho riêng mình. Trong nghệ thuật điều tối kỵ nhất là a dua, tức là lặp lại, lặp lại chính mình đã là điều không nên, huống hồ là lặp lại người khác. Và bất kể bạn làm gì trong cuộc sống, kể cả những việc nhỏ nhất, bạn phải luôn xác định rõ ràng mọi giới hạn và mục tiêu của mình. Trên tất cả, chính tình yêu cho phép chúng ta tận dụng tình yêu và đạt được thành công trong cuộc sống. Và nó dường như đã để lại một dấu ấn của riêng mình.

Có thể thấy từ câu thơ của Trần Dần, hình như cũng đã bàn về ý thức tự giác của mỗi người và đặc biệt là ý thức của con người nói chung trong cuộc sống. Có lẽ chúng ta cũng cần ý thức rất rõ về năng lực, mục tiêu cũng như phương hướng, đam mê, ước mơ… trong cuộc đời để hành trình cuộc đời của mỗi người là hạnh phúc. từ điểm xuất phát. Hạnh phúc là đích đến của cuộc đời, và cũng đang trong quá trình đó, đi đến cùng, chứ không phải chuỗi ngày dài bi đát sống một cuộc đời không quen biết, không yêu thương, không lựa chọn, không thuộc về. về bản thân bạn.

Cuộc sống không dễ dàng nếu chúng ta không dám mở rộng vòng tay để thay đổi, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ chết đuối.

Hãy cứ cứ ước mơ và thể hiện mình đi, vì khi đó chúng ta sẽ tìm thấy những chân trời của riêng mình. Tìm nguồn động lực để giúp bạn phát triển bản thân nhiều hơn. Nếu bạn có mục đích rõ ràng và dám quyết đoán thì cuộc sống mới có ý nghĩa.

Leave a Comment