Tả cơn mưa rào mà em có dịp quan sát

[ad_1]

Hãy miêu tả những trận mưa rào mà em có dịp quan sát

Dạy

Tham khảo bài văn mẫu tả cơn mưa rào mùa hạ mà em có dịp được quan sát cho mọi người xem của một bạn học sinh lớp 5 nằm trong chương trình soạn văn lớp 5 tiểu học.

Đề bài: Mùa hè với những cơn mưa đến rồi đi bất chợt. Em hãy tả một trận mưa mà em có dịp quan sát cho mọi người biết.

Điều 1: Mùa hè, mùa của tiếng ve kêu bên phượng hồng, mùa của những cậu bé thích tung tăng trên phố, cũng là mùa của những cơn mưa rào bất chợt đến rồi đi.

Tôi đang đi cùng đám bạn trên con đường nhựa láng bóng của quê tôi vừa mới được khôi phục. Bầu trời trong xanh, thỉnh thoảng có vài đám mây lững lờ trôi giữa trời. Có lẽ họ cũng chỉ đi loanh quanh như chúng ta thôi. Hai bên đường là những hàng me xanh mướt một màu xanh ngọt ngào, treo lủng lẳng những chùm me non vừa đơm quả. Gió vẫn thổi hiu hiu, làm cái nóng trưa hè dường như dịu đi đôi chút. Nhưng ai ngờ chỉ một lúc sau, những đám mây trắng như bông vội kéo nhau bay về phía Tây. Trời bắt đầu có gió lớn. Những đám mây đen kéo đến từ phía đông. Bầu trời như tối sầm lại. Mây dày đặc hơn, kết lại với nhau và dường như thấp hơn. Rồi đột nhiên: rào, rào…, cơn mưa xối xả.

Hàng ngàn hạt mưa lớn nhỏ ào ạt trút xuống. Những hạt mưa trong veo như thủy tinh, mát lạnh. Gió thổi càng lúc càng mạnh, cối hai bên đường nghiêng ngả rũ xuống. Giao thông dường như đã biến mất. Mấy đứa trong xóm í ới gọi nhau ra tắm. Mưa càng lúc càng nặng hạt, chúng tôi ngồi trong một quán vắng ven đường nhìn trời. Mưa vẫn rơi trên mái tôn, ầm ầm như trống, rồi dội nước xuống vệ đường. Tôi đưa tay hứng mưa. Thật tuyệt! Hạt mưa mát lạnh trong lòng bàn tay. Chợt tôi nhớ lại một kỷ niệm cách đây một năm… Tôi có một người bạn nhỏ tên là Trung. Mỗi khi trời mưa, chúng tôi lại kéo nhau ra ngoài tắm dù mồ hôi nhễ nhại. Sau đó, khi cô trở về nhà, cô bị cảm lạnh và bị bố mẹ la mắng. Hiện Trung đã theo gia đình lên TP. Không biết mỗi lần nhìn mưa Trung có nhớ đến mình không? Tôi đang miên man hồi tưởng về quá khứ thì mưa bắt đầu rơi nhè nhẹ rồi tạnh. Bầu trời trong xanh trở lại như cách đây vài chục phút.

Mưa đã tạnh, nhưng tôi vẫn buồn. Mưa ơi mưa làm mát tâm hồn tôi, làm dịu mát vạn vật và cho tôi phút giây bình yên để sống lại với những kỷ niệm xưa bên những người thân yêu. Cảm ơn cơn mưa mùa hạ.

– HẾT –

Tham khảo thêm bài văn tả cơn mưa rào ở quê em lần 2

Mỗi khi mùa hè đến, tôi lại thấy những cơn mưa bất chợt đổ xuống, trắng xóa cả một vùng trời. Mưa rào hay còn gọi là giông, diễn ra nhanh và mạnh. Nó luôn mang lại cảm giác thoải mái cho con người và thiên nhiên.

Khi trời bắt đầu mưa, bầu trời xám xịt và dày đặc. Những đám mây đen kịt kéo nhau bay về một nơi xa xăm che mất ánh nắng chói chang. Nhìn bầu trời như đang nổi giận và chuẩn bị trút giận vào mắt đất đã lâu ngày cằn cỗi thiếu nước.

Trên những ngọn cây cao, cành cây đung đưa, nghiêng ngả như sắp gãy vì cơn gió mạnh từ đâu thổi tới. Gió thả lá trên cây phủ gốc. Cảnh tượng trước cơn mưa khiến người ta sợ hãi, chỉ có một màu xám xịt bao trùm.

Khi mây bao phủ bầu trời, những giọt nước bắt đầu rơi xuống, những hạt to và tròn lăn xuống đất. Mưa, bắt đầu trời đang mưa. Mưa rất to, rơi trên mái hiên, rồi đọng lại giữa sân. Mưa như xối xả. Mưa làm cho cây cối trong vườn như được tắm trong một bồn tắm đầy đủ và dễ chịu nhất. Con đường bụi bặm trước đây sạch sẽ làm sao bây giờ lại bị nước mưa làm cho tơi tả.

Theo Baivanhay.com

[ad_2]

Leave a Comment