Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng (Hồ Nguyên Trừng)

Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng (Hồ Nguyên Trừng) là bài viết hôm nay pgdthanhphu.edu.vn cùng bạn tìm hiểu. Hãy đọc thật kĩ bài viết sau để hiểu rõ hơn nhé.!

Thầy thuốc tốt nhất là ở tấm lòng (Hồ Nguyên Trừng)

Ông cố ngoại của Cheng[1]họ Phạm huy[2] là Ban, có nghề y gia truyền[3]giữ chức Thái y quan.[4] phục vụ Trần Anh Vương[5].

Ông thường dùng tất cả của cải trong nhà để mua thuốc tốt và tích trữ ngũ cốc. Gặp người đau ốm đau khổ, ông cho ở nhà mình, cấp cơm cháo, chữa bệnh. Dù bệnh tật chảy máu mủ, anh cũng không tránh khỏi. Bệnh nhân đến điều trị cho đến khi khỏe hẳn rồi ra về. Cứ thế, chiếc giường không bao giờ trống.

Bỗng nhiên, vào một năm đói kém, bệnh tật, ông xây thêm nhà cho người nghèo đói, bệnh tật đến ở, cứu sống hơn một nghìn người. Ông được người đương thời kính trọng[6].

Một lần, có người đến gõ cửa và hỏi gấp:

– Trong nhà có một người phụ nữ, đột ngột nguy kịch, máu tuôn như thác, mặt tái nhợt.

Nghe vậy, anh đi theo người đó ngay. Nhưng khi vừa ra đến cửa thì gặp sứ giả nhà vua cử đến, nói:

– Trong cung có quý nhân[7] bị sốt, nhà vua triệu anh ta đến bác sĩ.

Anh nói:

– Bệnh không khẩn cấp. Giờ mạng sống của thành viên gia đình này chỉ còn trong chốc lát. Tôi sẽ cứu họ trước, tôi sẽ sớm đến vương quốc[8].

Đại sứ Quán Trung[9] tức giận nói:

– Mệnh ta, sao có thể? Bạn sẽ cứu mạng sống của mọi người mà không cứu chính mình?

Anh ấy đã trả lời:

– Tội lắm, biết sao được. Nếu người khác không được cứu, sẽ chết trong tích tắc, không biết quay về đâu. Số Phận Của Tiểu Thần[10] Vẫn tín thác vào Chúa[11], may ra. Tôi xin lỗi.

Thế mới nói là đi cứu người kia. Họ thực sự đã được cứu. Sau đó, anh đến với khán giả[12], nhà vua quở trách. Anh ta bỏ mũ, xin lỗi và thể hiện sự chân thành của mình. Vua vui vẻ nói:

– Bạn thực sự là một người chữa bệnh[13] chính trực, đã giỏi chuyên môn, lại nhân từ, thương con[14] của tôi, là xứng đáng với mong muốn của trái tim tôi.

Về sau, con cháu ông làm quan đến chức y đến ngũ phẩm, tứ phẩm.[15] có hai hoặc ba. Người đời ai cũng khen họ không để sự nghiệp sa sút.

Ghi chú:
[1] Đó là Hồ Nguyên Trừng.
[2] Đây là tên của người đã khuất, thông thường kiêng không nhắc đến.
[3] Truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong gia đình.
[4] Vị quan trông nom việc chữa bệnh trong cung vua.
[5] Tức là Trần Anh Tông, làm vua từ 1293 đến 1314 (vương: vua; tước vị cao nhất trong triều đình xưa).
[6] Vì sự tôn trọng và ngưỡng mộ.
[7] Nó có nghĩa là một người có thứ hạng cao và được tôn trọng.
[8] Nơi ở và làm việc của các bậc vua chúa, quý tộc phong kiến ​​xưa.
[9] Một quan chức phục vụ các công việc của tòa án.
[10] Nói một cách nhẹ nhàng, người hầu là một cấp bậc nhỏ, thấp.
[11] Từ dùng để xưng hô với vua một cách kính trọng (thời phong kiến).
[12] Giới thiệu cấp trên.
[13] Bác sĩ tốt.
[14] Dịch hai chữ “xích tử” mà ngày xưa vua chúa dùng để chỉ thường dân.
[15] Có chín cấp bậc. Cao nhất là chất lượng cao nhất – chất lượng cao nhất. Thấp nhất là lớp chín – lớp chín. Trong mỗi bậc có hai loại: chính và phụ).

Nguồn: Hồ Nguyên Trừng, Nam Ông Mộng Lục, Ưu Đàm – La Sơn do Nguyễn Đăng Na biên dịch, chú giải, giới thiệu, Nxb Văn học, Hà Nội, 1999


Danh mục: Ngữ Văn 6

Leave a Comment