Văn hay phân tích đoạn Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

[ad_1]

Văn thường phân tích đoạn Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích

Dạy

Tuyển chọn những bài văn hay phân tích đoạn văn Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích trích trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du trong SGK dành cho học sinh lớp 9.

Đề bài: Có ý kiến ​​cho rằng: Đoạn Kiều ở lầu Ngưng Bích là một bức tranh tình cảm đầy cảm xúc. Hãy phân tích bài thơ để làm sáng tỏ ý kiến ​​trên.

Phân công:

Sau khi bị Mã Giám Sinh lừa dối, Thúy Kiều rơi vào nanh vuốt của Tú Bà chủ lầu xanh. Hiểu được hoàn cảnh tủi nhục, khó xử của mình, Kiều đã hi sinh mạng sống của mình. Sợ mất cả vốn lẫn lời, Tú Bà hốt hoảng vội cứu sống Kiều, tạm đưa nàng ra lầu Ngưng Bích và hứa sẽ tìm cho nàng một tấm chồng tử tế. Những ngày này, sông Kiều buồn bã, đau thương. Bằng ngòi bút tài hoa, Nguyễn Du đã miêu tả cảnh Kiều ở lầu Ngưng Bích thành một bức tranh giàu cảm xúc:

Đoạn trích trên phản ánh tâm trạng buồn, nhớ người yêu, nhớ cha mẹ và ngậm ngùi cho số phận cay đắng của Thúy Kiều. Đoạn thơ là dẫn chứng chứng minh cho nhận xét: Cảnh buồn bao giờ vui của thi hào Nguyễn Du. Thiên nhiên ở đây bao trùm một nỗi buồn nặng trĩu, bởi Thúy Kiều nhìn cảnh vật bằng ánh mắt sầu muộn, đau đáu. Nỗi buồn từ lòng người thấm vào cảnh vật hoang vắng, u uất càng gợi lên nỗi buồn trong lòng cô gái bất hạnh.

Được sống trong không khí đầm ấm, quan tâm của gia đình; Trong lúc say sưa hạnh phúc với mối tình đầu ngọt ngào, trong sáng, Thúy Kiều bất ngờ rơi vào cạm bẫy cuộc đời. Cô bị lừa dối trắng trợn, bị đánh đập dã man, bị xúc phạm đến nhân phẩm. Nhiều tai họa ập đến với cô chỉ trong một thời gian ngắn như vậy. Cả thể xác và tâm hồn cô đều bị những thế lực đen tối chà đạp không thương tiếc. Giờ đây, ngồi một mình trước lầu Ngưng Bích, giữa cảnh chôn nhau cắt rốn, Kiều hoàn toàn cô độc, không người thân để sẻ chia nỗi sầu. Vì thế, càng lớn nỗi đau càng sâu. Thúy Kiều chỉ còn biết chia sẻ nỗi lòng và cảnh vật quanh mình.

Trong sáu câu thơ đầu, tác giả miêu tả khung Cảnh quanh lầu Ngưng Bích chấm phá tài tình: cảnh đẹp xa, trăng gần, bốn bề bao la, cồn cát vàng, bụi hồng muôn dặm. Cảnh đẹp nhưng bao la, vắng vẻ và lạnh lẽo. Nguyễn Du mượn cảnh để diễn tả tâm trạng của Thúy Kiều:

Cha mẹ, con cái, người yêu… tất cả đều cách xa, cùng một khoảng cách. Sống giữa bầy thú ăn đêm như Tú Bà, Mã Giám Sinh, Sở Khanh… Kiều như con cừu non giữa bầy sói. Có ai hiểu được cảm giác của cô ấy trong hoàn cảnh này không? Nhìn núi xa, ngắm trăng gần, nàng cảm thấy hai người là bằng hữu. Nhưng những người bạn không lời này không thể an ủi và chia sẻ nỗi buồn đang lấn át trái tim cô? Vì vậy, nỗi buồn không thể nguôi ngoai.

Dõi mắt về bốn phương, tám hướng, không ai thoáng một niềm vui nho nhỏ:

Không một bóng người trên một vùng đất rộng lớn hoang vắng. Ôm lấy thân phận, Kiều thấy mình chẳng khác gì một hạt cát, một hạt bụi nhỏ bé. Giữa người và cảnh có cả sự tương phản và tương đồng. Nỗi buồn của Kiều dường như cũng mở ra đến vô tận như khoảng không vô tận trước mắt nàng. Càng cảm thấy thân phận của mình, trái tim cô càng tan nát:

Cảnh buồn thường gợi nhớ. Kiều lặng lẽ, lặng lẽ lau nước mắt khi hồi tưởng về bao điều tốt đẹp giờ đã trở thành dĩ vãng. Cô khắc khoải nhớ người yêu với mối tình đầu mãnh liệt và trong sáng:

Hình ảnh hai người uống chén rượu thề nguyện gắn bó bên nhau mỗi đêm dưới ánh trăng rằm trên bầu trời vẫn còn in đậm và tươi mới trong ký ức của cô. Cô yêu Kim, lúc này đang nóng lòng chờ tin người yêu. Nghĩ đến cha mẹ, lòng Kiều càng xót xa, đau đớn:

Bây giờ cô ấy đã đi xa, ai sẽ chăm sóc cha mẹ cô ấy? Dù đã cố ngăn chữ thương nhưng chị vẫn không khỏi băn khoăn, thổn thức khi nghĩ đến cảnh cha mẹ già yếu, mỏi mòn chờ con trong vô vọng. Điều này chứng tỏ cô là một người con gái có hiếu.

Với tâm trạng như vậy, Kiều chỉ biết nhìn đâu cũng thấy buồn:

Bốn lần chữ buồn trông được lặp lại, mỗi lần mở ra một cảnh. Kiểu kết cấu lặp này gây ấn tượng mạnh về nỗi buồn sâu thẳm của Kiều. Tám câu thơ, bốn bức tranh tiểu cảnh trong một bức tranh phong cảnh – một tâm trạng rộng lớn. Bức tranh thứ nhất: cửa hồ chiều mênh mang xám bạc. Trên nền ấy nổi lên một cánh buồm lẻ loi, thấp thoáng không biết phương nào. Bức tranh thứ hai: tân thủy đỉnh (nước đổ từ trên cao xuống), cuốn theo những cánh hoa bị gió dập nát đẩy vào cõi vô định. Bức tranh thứ ba: cây cỏ buồn bã, khô héo, không còn sức sống. Bức tranh thứ tư: gió thổi vào mặt, tiếng sóng…

Ta thấy ở đây lối viết quen thuộc của Nguyễn Du. Cảnh chỉ ước lệ nhưng phản ánh rõ nét tình người, cụ thể nỗi buồn vô hạn của Kiều. Mỗi cảnh bao hàm một hàm ý, tăng lên theo những suy tư, mặc cảm về thân phận con người: lẻ loi, lẻ loi, lênh đênh, chênh vênh, héo úa và báo trước một tương lai đen tối, bão tố.

TRONG đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng BíchNhà thơ Nguyễn Du tỏ ra xuất sắc trong việc tả cảnh, tả tâm lí nhân vật, ngòi bút của ông đi sâu vào từng ngõ ngách tâm tư của Thúy Kiều khiến người đọc thực sự xúc động, xót xa cho số phận bất hạnh của người con gái tài sắc vẹn toàn. Cảnh và tình đan xen, hoà quyện và bổ sung cho nhau làm nổi bật chủ đề của đoạn văn. Có thể nói đây là một trong những đoạn hay nhất của Truyện Kiều.

Theo Baivanhay.com

[ad_2]

Leave a Comment