Vì sao tôi thích Sơn Tùng? Đơn giản lắm!


Đầu tiên, hãy làm rõ một vài điều. Mình không phải là fan cuồng của Sơn Tùng, những bài hát của anh chàng này nghe đều nằm trên đầu ngón tay. Ví dụ cụ thể về những bài hát tôi từng nghe của Tùng chắc chỉ có: “Không phải dạng vừa đâu”, “Nơi này có anh”, “Chúng ta không thuộc về nhau” và cuối cùng là “Lạc Trôi”.

Không fan cũng không nghe nhạc bảo sao thích Sơn Tùng? Đơn giản lắm, vì Tùng rất lì lợm.

Tôi còn nhớ những ngày đầu tiên trên con đường sự nghiệp của Tùng, khi mới nổi lên với “Cơn mưa ngang qua” hay ngày ấy bị mọi người trêu chọc, chê bai với cái tên “Sida mưa”. Đây là thời điểm Tùng có lực lượng hater nổi bật. Nếu ai đó thích nhạc của Sơn Tùng thời điểm này, rõ ràng họ không phải là “cool kids”. Có điều gì đó ở Tùng mà giới trẻ khá ấn tượng nhưng dân “có học” lại khá coi thường. Cuộc chiến giữa các “Skys” và các “nhà phê bình có học” luôn là đề tài hấp dẫn.

Tôi cũng không thích Sơn Tùng ở thời điểm này, nói thẳng ra là tôi thuộc nhóm “nhà phê bình có học” chuyên vạch mặt và coi thường các Skys. Nhạc tôi hay nghe là nhạc Tây, playlist của tôi hồi đó có những cái tên như Linkin Park, My Chemical Romance, ODESZA… đủ loại. Vì cái gu “thượng đẳng” này mà tôi thấy nhạc của Tùng chẳng có gì đặc sắc. Nó cứ nhai đi nhai lại một giai điệu và chỉ có thế, lời không có gì đặc sắc, giọng của Tùng cũng không đến mức phải nghe đi nghe lại cả chục lần mới thấy thích. Tóm lại, Tùng không đáng để tôi bỏ vào tai.

Nhưng sau đó tôi nhận ra một vài điều.


Tùng sinh năm 94, nghĩa là bằng tuổi tôi, thời còn đi học đã đi hát. Có điều gì đó ở ca hát đã khiến Tùng mê mẩn và phát cuồng suốt thời thơ ấu và giờ đây, anh đang trên con đường sự nghiệp của đam mê. Đến đây tôi nhận ra, Tùng là người hay mơ mộng.

Nếu bạn không hiểu thì xã hội này không dành cho những kẻ mộng mơ. Startup là từ khóa của sự khinh bỉ và tẩy chay, ước mơ là khái niệm thường được các “tiền bối” đem ra làm trò cười. Ngay từ khi sinh ra, chúng ta đã được rèn luyện để trở nên thực tế hơn, không mơ mộng. Và cứ thế chúng tôi lớn lên trong sự khắt khe và cố gắng đến cùng cực chỉ để thoát khỏi cái nghèo. Vì điều này, những người mang ước mơ của họ thường bị xã hội tẩy chay và xa lánh.

Điều này thể hiện rất rõ trong làn sóng Anti Tùng khi anh mới nổi. Không ai thích giọng Thái Bình của anh, và không ai để anh yên. Tên tuổi của anh được nhắc đến trên mọi diễn đàn, bị khinh bỉ ở mọi vùng miền, kể cả vùng sâu vùng xa. Mọi người nói đây là một chiêu trò PR, tôi nói đó là một cuộc tấn công. Sơn Tùng chỉ làm những gì anh ấy thích và anh ấy thích làm, anh ấy hát. Đâu là sai lầm khi bạn cứ theo đuổi giấc mơ của mình?

Lực lượng anti của Tùng thì khỏi phải nói, ở khắp mọi nơi và rất gay gắt. Họ lôi đủ thứ ra để ném đá, chửi bới và dùng ngôn từ miệt thị, nặng nề thậm chí xúc phạm. Nhưng trong lúc đó, Tùng làm gì?

Tùng hát.

Tính đến thời điểm này, Tùng vào nghề cũng khá lâu và có khá nhiều bài báo phỏng vấn anh. Cái hay ở chỗ khi đọc những bài báo này, Tùng khá là tem khi nói đến đời tư hay tâm tư cá nhân, còn hễ nói đến âm nhạc thì dường như tràn trề. Tôi biết các cuộc phỏng vấn thường được lên kịch bản trước khi lên màn ảnh (vì không diễn viên nào ngu đến mức để ngôi sao nói những gì mình muốn) nhưng cách Tùng nói về âm nhạc, cách Tùng thể hiện đam mê. niềm đam mê của tôi, nó nhắc nhở tôi rằng bạn chỉ đến với âm nhạc và có lẽ cũng sẽ đến với âm nhạc.

Trong khi các “phê bình” ở ngoài kia, Tùng chỉ việc hát. Bạn không quan tâm, bạn chỉ cần hát. Chắc chắn đã đọc được những lời đau đớn ấy, nhưng chẳng phải Tùng vẫn tiếp tục hát hay sao? Những lời đó có thể làm gì với anh chàng này?


Ta tạm ngắt câu chuyện của Tùng
đến thăm nhà người bạn thân nhất của tôi.

Người bạn thân nhất của tôi đã kể cho tôi một câu chuyện cười vào ngày hôm trước. Chuyện là nhà anh đối diện có một con chó rất hung dữ, ngày nào anh ra khỏi nhà là nó sủa. Nhưng tất nhiên con chó bị xích nên nó chỉ có thể sủa chứ không thể cắn. Nhưng nó sủa rất to, nhưng nhiều khi về nhà nó sủa bất chợt cũng sợ. Nhưng nó chỉ ở đó, nó có thể đi đâu? Trong khi đó, anh đi chơi, đi chợ, nấu nướng, ăn uống, đi làm, đi học, đi chơi, đi đây đi đó. Và khi về đến nhà, con chó vẫn ở đó, vẫn sủa, vẫn bị xích và vẫn nằm trong một góc.

Tôi cười, Tùng của chúng ta cứ hát, còn các nhà phê bình thì cứ chỉ trích. Và bây giờ nhìn lại, Tùng đã lớn thật rồi. Anh không chỉ là một ca sĩ nổi tiếng, một gương mặt của đất nước, ra ngoài làm gì với Snoop Dogg không ai biết, mà chắc chắn anh đã thực hiện được lời Bác Hồ dạy để sánh vai cùng các cường quốc. trên toàn thế giới.

Tùng là cháu ngoan Bác Hồ, còn tôi thì sao? 25 tuổi đầu cũng đang trên con đường sự nghiệp của đam mê, cũng là một kẻ mộng mơ và đang gặp những khó khăn đầu tiên trong đời.

Nhắc đến Tùng, tôi lại nhớ đến một người bạn cũng sinh năm 94, cùng trang lứa và cùng cảnh ngộ, một người bạn nước ngoài, cụ thể là Canada: Justin Bieber.

Người bạn cùng tuổi của tôi đã trưởng thành rất nhiều kể từ khi bắt đầu sự nghiệp

Bạn tôi lúc mới vào nghề cũng bị ghét, bị nói nhiều. Nhưng sau một thời gian dài, anh ấy vẫn tiếp tục đi hát và bây giờ nhạc của anh ấy nằm trong danh sách những bài hát tôi tích cực bật lên để nghe, ví dụ như: “The Feeling”, “I’ll show you” hay thậm chí có bài hát không Thoạt nghe không giống như ‘What do you mean’ giờ đây đã trở thành một trong những bài hát yêu thích của tôi.

Họ đều bằng tuổi nhau, thành đạt rực rỡ, tôi thậm chí không đủ thân với họ và tôi không có ý so sánh. Nhưng câu chuyện là họ đã làm theo những gì họ thích, những gì họ đam mê và chiến đấu đến cùng. Và đó là một bài học mà tôi không thể khâm phục hơn.

Đối với tôi, Tùng không phải là ca sĩ, mà nên là tấm gương để noi theo. Một con người cứng cỏi, đối mặt với showbiz, thị trường, đám đông và cả chính bản thân mình, nhưng luôn tiến về phía trước và theo đuổi đam mê của mình.

Tôi không nghe nhạc của Tùng nhưng tôi thích anh ấy, đơn giản vì bạn rất vất vả. Đó là tất cả.

HÒA BÌNH!

Bạn có thể theo dõi tôi tại:

Leave a Comment